[♥2012♥][Series-Drabble|SA][K][HunHan] Chuyện tình của cậu ấm. chap 36 [end]

36 – “Thiên thần nhỏ, chào con.”
~5 năm sau~

SeHun năm nay 22 tuổi và LuHan thì 23. Cậu vừa tốt nghiệp đại học năm ngoái và ngay lập tức vào công ty của gia đình để làm việc. LuHan cũng đang giữ chức trưởng phòng sau hai năm thực tập tại công ty của mẹ anh. Nhìn chung cuộc sống gia đình của cả hai đều ổn định, và tình cảm họ dành cho nhau vẫn mặn nồng như năm xưa, mọi thứ hiện tại đều không có gì phải lăn tăn suy nghĩ. Tuy nhiên, gần đây lại có một chuyện khiến SeHun phải bận tâm.

SeHun để ý rằng dạo này trông LuHan có vẻ rất mệt mỏi và cậu là người cảm thấy lo lắng hơn ai hết. Sau những giờ làm từ công sở về nhà, LuHan liền lên ngay phòng và nằm nghỉ ngơi vì anh nói rằng trong người rất mệt và khó chịu. Việc ăn uống của anh cũng khác trước nhiều, mỗi bữa anh chỉ ăn một chút sau đó buông đũa mà chỉ uống nước lọc, LuHan cảm thấy không ngon miệng và không thể ăn thêm. SeHun đã nhiều lần bảo anh đi khám bác sỹ, nhưng LuHan chỉ mỉm cười nói với cậu rằng: “Không sao đâu, có lẽ là do công việc hơi nặng nên em chỉ bị căng thẳng thôi mà.”

Thế nhưng, đến hôm nay thì mức độ nghiêm trọng của sự việc quả thật không thể cho qua được rồi. LuHan đang đứng chuẩn bị bữa sáng tại phòng bếp cho cậu và anh thì bỗng dưng cảm thấy cổ họng cứ nôn nao, sau đó thì cảm giác buồn nôn dâng lên đến tập miệng, LuHan phải bỏ cả nồi soup đang nấu dở để chạy vào phòng tắm. SeHun ra sức vuốt vào lưng vợ mình, đôi mày từ lâu đã nhăn tít cả lại lo lắng cho con người nhỏ bé đang quặn bụng lên ói mửa khó khăn.

– Tiểu Lu, em có sao không? – Cậu sốt sắng hỏi khi thấy anh có dấu hiệu bình thường trở lại.

– … – LuHan đứng dựa người vào SeHun, điều hòa lại nhịp thở của mình rồi trả lời – Em thấy khó chịu lắm. Không biết bị sao nữa…

– Đi nào, anh dìu em vào phòng nằm nghỉ. Anh sẽ gọi bác sỹ Goo.

SeHun dìu LuHan lên giường và đắp chăn ngay ngắn cho anh. Sau đó gọi điện cho bác sỹ tư của gia đình cậu. 

Mười phút sau, bác sỹ Goo đã có mặt và cùng đi với ông còn có cả mẹ KyungHee và mẹ HaNeul nữa.

– SeHun! LuHan nó làm sao thế hả con? – Bà HaNeul khi vừa bước xuống xe đã chạy đến nắm tay SeHun hỏi han. Còn bà KyungHee thì đã cùng bác sỹ Goo lên phòng xem con trai mình thế nào.

– Con cũng không biết mẹ ạ. Mấy ngày nay Tiểu Lu trông rất mệt mỏi và uể oải, lại còn ăn rất ít. Sáng nay tự dưng đang nấu ăn thì chạy và phòng và ói mửa liên tục. 

– Có khi nào…

Một lát sau, khi SeHun và mẹ mình vào phòng thì thấy bác sỹ Goo đang bước ra ngoài với gương mặt như vừa gặp phải chuyện gì đó rất bất ngờ, bà KyungHee thì đang nắm lấy tay LuHan, trên má bà là một giọt nước mắt đang lăn dài. 

– Mẹ… Có chuyện gì vậy ạ? / Có chuyện gì vậy KyungHee? – Cả SeHun và bà Oh cùng đồng thanh cất tiếng hỏi.

– Tiểu Lu, có chuyện gì vậy em? – SeHun lập tức đến ngồi bên mép giường cạnh LuHan, hỏi han anh.

– HaNeul à… – Bà KyungHee giọng run run nói nói với bà Oh.

– Sao thế KyungHee? Có chuyện gì thế?

– HaNeul à!! 

– Tôi đây, có chuyện gì vậy?

Cả SeHun và bà Oh đều cực kỳ ngạc nhiên và lo lắng trước biểu hiện của bà KyungHee.

– HaNeul à!!! Chúng ta sắp có cháu bế rồi!!! – Bà KyungHee nói to trong khi trên môi bà đã nở ra một nụ cười vô cùng hạnh phúc.

Bà Oh và SeHun trợn tròn mắt. 

– KyungHee! cậu vừa nói gì vậy?

– Đúng vậy HaNeul à, Tiểu Lu của chúng ta đang có em bé đó!! – Những giọt nước mắt hạnh phúc đang tiếp tục trào ra và lăn dài trên đôi má gầy gầy của bà KyungHee.

– Thật không vậy KyungHee? Cậu nói thật chứ hả???? – Bà HaNeul cũng không kìm được cảm xúc của mình – Tạ ơn Thượng Đế! Tạ ơn Ngài! – Một giọt, rồi một giọt nước mắt hạnh phúc nữa cũng đã tràn ra nơi khóe mắt của bà HaNeul.
SeHun vẫn còn ngạc nhiên, lập tức quay sang nhìn LuHan. Cậu bắt gặp nét cười đang lấp lánh trong đôi mắt sáng của anh và đôi môi nhỏ xinh đó đang cong lên thành một nụ cười. LuHan khẽ gật đầu.

– Chúc mừng anh SeHunie. Anh được làm bố rồi. 

SeHun như không tin vào tai mình cho đến khi bà KyungHee cất tiếng:

– Đúng vậy SeHun à, bác sỹ Goo nói rằng Tiểu Lu của chúng ta đã mang thai được hai tháng rưỡi rồi đó!

Ba giây sau, SeHun mới xử lí được tất cả mọi dữ liệu mà não bộ mình vừa tiếp nhận. Điều hạnh phúc này quá bất ngờ đối với cậu. SeHun mừng rỡ ôm chầm lấy LuHan vào lòng mình, siết thật chặt con người nhỏ bé đó để cho anh thấy niềm hạnh phúc tột cùng đang lan tỏa khắp tâm trí của SeHun. Anh và cậu đã xác định rằng sau này khi mọi thứ ổn định sẽ xin con nuôi, nhưng không ngờ Thượng Đế lại ưu ái họ như vậy, đã gửi xuống cho LuHan và SeHun một thiên thần từ cõi thiên đàng. Nó còn hơn cả mong đợi của cậu và anh. Sehun đang hạnh phúc, hạnh phúc lắm! Không gì có thể diễn tả được niềm hạnh phúc lớn lao của cậu ngay lúc này đây. 

– Tiểu Lu, Tiểu Lu!!! Cảm ơn em, cảm ơn em nhiều lắm!! Anh yêu em, Tiểu Lu à! Anh yêu em!

LuHan thực sự cảm nhận được SeHun đang hạnh phúc như thế nào qua cái ôm của cậu dành cho mình. Đúng vậy, anh cũng đã rất bất ngờ và vô cùng hạnh phúc. Bác sỹ nói đây là một trường hợp rất hiếm có trong lịch sử y học. Và LuHan là một trong những trường hợp hiếm có đó, anh đang mang trong mình sinh linh bé bỏng được kết tinh từ tình yêu của cậu và anh. LuHan mỉm cười đưa tay lên đặt vào tấm lưng rộng của SeHun, nói:

– Em cũng yêu anh, SeHunie. 

SeHun nới lỏng vòng tay của mình ra, đặt một nụ hôn lên trán của LuHan để thể hiện sự biết ơn của cậu dành cho anh. Rồi SeHun cúi người xuống nơi 
bụng LuHan, với ánh mắt dịu dàng và giọng nói đầy yêu thương:

– Thiên thần nhỏ, chào con. 

-End 36-
 

 

 
 
 
END SERIES.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s