[hunhan |transfic] GOODNIGHT MOON

GOODNIGHT MOON

 Author: mallows [Fic’s Link]

 Translator: Rùa Râm Rê aka Keinyo

ღ BetaKyu Smile (tui là tui yêu chị lắm ó *đè xuống hun chụt choẹt*)

 Casting: HunHan (SeHun/LuHan)

 Rating: K

 Disclaimer: Các nhân vật không thuộc về tác giả và cũng không thuộc về người dịch.

Fic đã có sự cho phép của người dịch.

ღ CategoryRomance, Sad

ღ Description: “Em có cảm nhận thấy không, chúng ta đang rơi?” LuHan nói.

ღ Foreword:

Hoan hô! Hoan hô! Cuối cùng thì tui cũng viết được 1 cái drabble mới!! Và vâng, nó vẫn là HunHan. Idk, cốt truyện và nhân vật rất là thành công nha (với tui thì như thế). Chỉ là cặp này bất thình lình hiện ra trong đầu tui đầu tiên vậy đấy. Và cái fic này khá xa rời chuẩn mực bình thường của tui – một cái gì đó mới mẽ lần nữa.

Fic được lấy cảm hứng từ bài Goodnight Moon của Go Radio. Đây là một bài hát rất ngọt ngào và trọn vẹn. Mấy bạn có thể nghe ở đây nè. Tui khuyên mấy bạn nên nghe nó, bài hát thật sự rất tuyệt! :)

Đọc vui vẻ! ♥

P.s: tui định post fic ngày hôm qua, nhưng mà một lần nữa, tui lại bị bệnh và bị nhồi 1 đống thuốc, thế đấy.

ღ Translator’s note:

Ừ, tui chính xác là bị bạn Au troll nhá, rõ ràng là ghi tag là Ya, thế mà lúc tui trans xong thì chả có câu nào là Ya. Bạn Au cứ làm tui xoắn não nga, tui là tui buồn lắm ó. Trans xong cái drabble này cũng làm tui mất gần nửa buổi tối từ 6h đến 11h khuya, xoắn não kinh dị luôn ấy. Tui là tui thấy fic này hơi bị bung lụa hường phấn ó, nhưng mà ổn TT ____ TT.

À vì không có Ya, nên tui sẽ để ratting lại là K nhé, và vì cái fic này độ dài của nó gần như là oneshot nên tui cũng mạn phép đổi lại thành oneshot luôn chứ không để drabble nữa.

Và về cái Permission, tui đã có xin bạn Au, nhưng đã hơn 4 ngày rồi mà vẫn chả thấy bạn ấy reply lại. Nên khi nào bạn ấy reply thì tui sẽ bổ sung, còn nếu bạn ấy lặn luôn thì tui cũng chịu nga ; A ;.

Fic trans nhân dịp sinh nhật tui tức ngày 15/12. Nói chung là fic tự tìm, tự trans, tự đọc rồi tự kỷ một mình ấy X ”D. Happy Birthday to me :”>.

VUI LÒNG KHÔNG MANG FIC RA NGOÀI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÔI. CÁM ƠN

Photobucket

♥ ENJOY ♥

Sehun hít một hơi sâu gọn gẽ. Cậu nhìn LuHan, người được gọi là nai con, đang đi từ từ về phía SeHun với đôi mắt mệt mỏi. SeHun không sao dời mắt ra khỏi từng chuyển động của LuHan. Tự hỏi tại sao LuHan lại thanh nhã đến thế, mỗi bước đi của anh thật uyển chuyển, đôi mắt nai ấy sáng lấp lánh dưới ánh trăng và bằng cách nào đó thắp sáng cả bầu trời đen tuyền cùng mọi vật xung quanh, thậm chí còn đánh cắp từng hơi thở của SeHun.

LuHan bật cười khúc khích. Nụ cười ấy luôn khiến Sehun cảm thấy hạnh phúc mỗi khi nghe thấy. Nụ cười ấy, cậu thề là cậu có thể nghe nó cả ngày mà không thấy chán. Nụ cười ấy xóa tan mọi mệt mỏi và phiền muộn quanh SeHun. LuHan chính là  thiên thần, như SeHun đã từng nói trước đây. Thực ra Sehun chưa từng nghe thấy giọng nói của thiên thần nhưng đó là điều đẹp nhất làm cậu liên tưởng đến giọng của Luhan. Vì với SeHun, LuHan chính là thiên thần…thiên thần của cậu.

*****

“Ai đó hôm nay ngủ sớm nha~” LuHan ê a nói và tiếp tục bước những bước cuối cùng về phía SeHun. Chàng trai trẻ hơn mỉm cười rạng rỡ, hướng ánh mắt về phía trăng lưỡi liềm.

“Vậy, chúng ta sẽ làm gì tối nay?” Nai con cười tươi ,nghiêng nghiêng đầu.

“Ngắm sao và trăng?” SeHun thốt lên, giống như thì thầm, đột nhiên cậu không cảm thấy chắc chắn về cái kế hoạch của mình.

LuHan kinh ngạc, nhanh chóng lấy tay che miệng và mở to mắt nhìn Sehun chằm chằm. “Chúng ta sẽ cùng ngắm sao? Thật chứ?” giọng nói ấy làm SeHun nghĩ đến đứa bé mà cậu  gặp ở trung tâm mua sắm sáng hôm nay, thằng bé có vẻ hoài nghi khi mẹ nó mua cho chiếc xe đồ chơi lớn tại cửa hàng.

“Tốt thôi, nếu như anh không muốn thì chúng ta có th-“ SeHun cố gắng nói, không chú ý đến phản ứng của người kia, trước khi bị ngắt lời bởi khuôn mặt lo ngại của nai con.

“Không, không, không!! Chúng ta sẽ cùng ngắm trăng!!” SeHun cố nhịn cười trước sự thay đổi thái độ đột ngột của chàng trai lớn tuổi hơn. Thật sự, ai có thể nghĩ được chàng trai này lớn hơn cậu chứ khi mà anh hành động cứ như một đứa trẻ 6 tuổi?

*****

SeHun và LuHan cùng nằm dài trên mái căn hộ của SeHun, một trong những tòa nhà cao nhất khu này. Bầu trời  như gần hơn và mọi thứ như rõ hơn. SeHun thầm cảm ơn JongIn lần nữa vì đã khám phá ra chỗ này và nói với cậu.

*****

“SeHunnie, nhìn ngôi sao đằng kia kìa!” LuHan chỉ vào chỗ nào đó ở bên trái. SeHun chỉ cười và gật đầu. Trong 30 phút sau đó, LuHan liên tục chỉ cho Sehun những chòm sao – SeHunnie đáng yêu của anh.

SeHunnie, LuHan luôn gọi cậu như vậy, cái tên ấy mang lại cho chàng trai nhỏ hơn niềm vui vô tận. Với cậu, đây chính là điều đặc biệt giữa hai người..

*****

“SeHun, chúng ta nên vào thôi.” LuHan nói khi đang cố ngồi dậy.

“Khoan đã…” SeHun tóm lấy và đẩy anh xuống, “…vẫn còn sớm mà.”

“À, đồng hồ đã chỉ quá giờ rồi.” LuHan nói bằng giọng-cực-kỳ-nghiêm-túc.

“Kệ xác nó đi.” SeHun nghiến răng nói. LuHan nhướn mày, khuôn mặt hiện rõ vẻ thích thú.

“Nhất định là bây giờ sao?”

“Ừ…hãy cho chúng ta có thêm chút thời gian đi.” SeHun thì thầm nhưng vẫn đủ để LuHan nghe. Chàng trai lớn hơn chỉ khẽ ngân nga, rồi thong thả về lại vị trí cũ. Cả hai người cứ thế ngắm nhìn trăng một lúc.

*****

“Hyung.”

“Sao thế, SeHunnie?”

“Anh có thể…hát một bài hát,được chứ?” SeHun quay đầu lại nhìn LuHan.

Không chút do dự, LuHan cất tiếng hát. SeHun không hề rời mắt khỏi LuHan, mắt cậu dõi theo khuôn mặt của LuHan. SeHun như bị nhấn chìm vào hố sâu và giọng nói thiên thần bên tai SeHun giờ đây dường như chẳng giúp được gì cho cậu nữa rồi.

Tất cả ca từ, âm nốt – SeHun nuốt lấy chúng. Chúng thật hoàn hảo và dường như chúng là dành cho LuHan mà thôi. SeHun hy vọng mình cũng được có mặt trong trong giai điệu kia. Rằng LuHan sẽ tìm ra cậu ở đấy, thậm chí chỉ một phần nhỏ của SeHun. Trong mỗi khúc nhạc Luhan hát, Sehun cảm nhận được niềm tin của mình ngày một mãnh liệt. Cậu hy vọng mình sẽ được nhắc đến đâu đó trong mỗi lời hát. Khao khát mãnh liệt của cậu là được làm một ca khúc hoàn hảo. Một ca khúc hoàn hảo chỉ dành cho LuHan mà thôi.

SeHun không nhận ra rằng LuHan đã kết thúc bài hát còn cậu cứ chìm sâu vào những suy nghĩ, vẫn mải miết nhìn ngắm LuHan, một cách chăm chú.

“Hunnie, có gì không ổn sao?” LuHan dịu dàng nói, giọng đầy lo lắng. SeHun chỉ nhẹ lắc đầu.

“Em có thế nói với anh bất cứ điều gì mà, SeHunnie. Em có thể chia sẻ gánh nặng với anh” LuHan tiếp tục, quả quyết với chàng trai trẻ hơn.

Anh muốn nhưng SeHun không thể nói. Cậu không thể nói ra rằng cậu sợ LuHan sẽ rời xa. Cậu không thể nói là cậu bất lực khi không thể dừng khoảng khắc này lại…cậu biết khi mặt trời lên và ngày mới bắt đầu, LuHan sẽ rời đi. Cậu không thể nói với anh là cậu tuyệt vọng thế nào khi không thể níu giữ từng khoảng khắc bên anh. Làm thế nào để thời gian có thể dừng lại.

LuHan khẽ chạm lên mặt SeHun bằng những ngón tay của mình. “Cho dù em đang nghĩ gì thì mọi thứ sẽ ổn thôi SeHunnie.” SeHun mỉm cười yếu ớt.

“Em nên đi ngủ.” LuHan nói. Trước khi SeHun phản đối, LuHan kéo SeHun vào vòng tay của anh. SeHun khẽ lặng xuống, nằm gọn trong vòng tay của Luhan.

“Chúc ngủ ngon~” Chàng trai lớn hơn thì thầm khi đặt lên trán SeHun một nụ hôn. Mắt SeHun dần khép lại. Đó là tất cả những gì cậu nghĩ và mơ về, SeHun nghĩ, cuối cùng cậu cũng được gần bên anh. Giây phút ấy cậu tự hỏi mình đã khó thở đến thế nào? Có lẽ cậu không thể thiếu LuHan ở bên, cậu sẽ chẳng thể thở nhịp nhàng như lúc này.

SeHun cuối cùng cũng đã hiểu tất cả những điều họ nói.

Cuối cùng cậu cũng cảm thấy được cảm giác mà người thường hay hát về nó…

*****

“Em có cảm nhận thấy không, chúng ta đang rơi?” LuHan nói. SeHun ậm ừ, đôi mắt vẫn nhắm và dụi vào gần hơn – nếu được điều đó vẫn có thể lắm chứ..

“Bởi vì anh cảm nhận được chúng ta đang rơi….”. Luhan thì thầm, anh nhắm mắt và ôm chặt hơi ấm của Sehun trong vòng tay anh. Đôi môi họ từ từ khẽ cong lên, một nụ cười tinh ranh…

Và ánh trăng tỏa sáng, bao bọc họ một giấc ngủ êm đềm. 

-END

Advertisements

NGÀY BUỒN CỦA SEHUNIE

Author: NaiiHan aka Nái
Pairing: HunHan 
Rating: K+
Category: General
Disclaimer: Hunhan không thuộc về Nái và Nái viết fic phi lợi nhuận.
Status: Completed
Fic đã có sự cho phép của tác giả
Summary: 
– Hôm nay thật sự là một ngày buồn. HunHan shippers, đừng ghét bỏ Hunhan hay anti Sehunie nhé! Hãy tin tưởng và bảo vệ Hunhan bằng bất cứ giá nào! Làm ơn…
– Fic đầu tay, có lẽ cũng là fic cuối cùng của Nái. Không có khiếu viết fic chỉ là cảm xúc đang dào dạt nên ngẫu hứng vậy thôi… Nếu có thiếu xót mọi người chỉ bảo Nái với nhé! Kamsa!

NGÀY BUỒN CỦA SEHUNIE
 

-Ayzz .. Cậu có tính chơi mau không thì bảo? Nhanh nhanh để tớ còn fanboard trò chuyện với các fans yêu dấu nữa chứ! – Kai gắt gỏng với Sehun đang hóa đá trước màn hình máy tính, đã như thế hơn mười phút rồi.Thế nhưng, Sehun hoàn toàn không nghe thấy những gì Kai đã nói. Bàng hoàng! Hụt hẫng! Nơi khóe mắt của Sehun, những giọt nước mắt cứ chực trào ra. Dường như cảm nhận được có chuyện gì đó không ổn, Luhan bước đến cạnh Sehun, nhẹ nhàng hỏi hang:

-Sehunie! Em… Có chuyện gì xảy ra vậy?

Sehun giật mình, ngước lên nhìn Luhan với đôi mắt ngấn nước rồi nhanh chóng cuối đầu xuống, đứng phắt dậy tiến về phía phòng ngủ và đóng sập cửa lại. Mọi nhìn nhau, trố mắt như thể đang muốn hỏi: “Nó bị gì thế?” vậy và rồi không hẹn nhưng đồng loạt lại tiếp tục hướng mắt về Luhan. Luhan ngơ ngác, lắc đầu: “Tớ không biết gì cả…”. 

Sehun vừa bỏ đi tức là máy tính đang trống người chơi. Kai nhanh nhảu lao đến:

-MOOOO??? CÁI GÌ THẾ NÀY??? – Kai hét toáng lên, miệng há hốc nhìn về phía những người còn lại.

-Cái thằng nhóc này! Làm quái gì mà mày lại la hét om tỏi lên vậy? Còn thế nữa dép phi thẳng vào mặt mày đấy! – Kris cáu gắt. Ra là tiếng hét của cậu làm hỏng phút giây màu hồng của anh và Tao “bé bỏng”.

-CHUYỆN TÀI TRỜI! MỌI NGƯỜI VÀO XEM NÀY. LUHAN ANH CŨNG VÀO ĐÂY XEM!

-Thật khó hiểu, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? – Những tiếng lầm bầm phát ra từ khuôn miệng của những con người mù tình hình.

Một lúc sau… 
-MOOOOOOO???? – Không phải Kai nữa mà là Luhan và những con người kia cũng đồng loạt thốt lên. Mọi người lại một lần nữa nhìn nhau mắt chữ A, mồm chữ O. Kyungsoo còn lấy tay che miệng lại, không một ai che giấu được sự ngạc nhiên trên khuôn mặt của mình. 

-Bình tĩnh! Bình tĩnh nào mọi người! Rốt cuộc thì sao mọi chuyện lại thành ra như thế này vậy? – Suho tình hình.

Chuyện là như thế này: Trong chuyến đi sang Malaysia dự lễ trao giải Golden Disk Award 2013, tại sân bay do các fans chen lấn, chèn ép quá đà nên Luhan đã bị ngã. Sehun đi trước Luhan nhưng không lại đỡ anh dậy. Sự thật là do Sehun bị manager đẩy về phía trước, khoảng cách với Luhan khá xa lại thêm việc tình hình fans rất hỗn loạn nên việc tiếp xúc và đỡ Luhan dậy là không thể. Thế nhưng chuyện này đã khiến một số Hunhan shippers lại vỡ mộng, khiển trách và quay sang anti Sehun vì không quan tâm đến “người yêu” của mình, thêm nữa là anti cả Hunhan couple. Báo chí cũng theo đó mà loan tin lá cải, mà giật tít cả lên. “HUNHAN COUPLE CHỈ LÀ SỰ HOANG TƯỞNG CỦA CÁC SHIPPER”, “SEHUN BỎ RƠI LUHAN”, “HUNHAN LIỆU CÓ THẬT?”,… hàng loạt các bài báo online như thế được lan truyền với tốc độ chóng mặt. Trên tumblr, facebook, twitter, weibo, … fanwars diễn ra dày đặt. Một bên bảo vệ Hunhan và bên còn lại chống đối, không bên nào chịu thua bên nào. Quả thật tình hình lúc này hết sức căng thẳng và hiễn nhiên OT12 của chúng ta chẳng một ai có thể tưởng tượng ra cái viễn cảnh này trước đó. Thật tồi tệ! 

-Chả trách Sehunie phản ứng như thế! Chắc là em nó đang shock lắm! – Baekhyun lên tiếng. Chanyeol nghe thế não nề trả lời:

-Tớ chịu thua. Tình hình này có cần nhờ đến manager lên tiếng không nhỉ?

Một lần nữa mọi người đồng loạt thở dài, lắc đầu ngán ngẩm. Không khí ngột ngạt, nặng nề bao không một tiếng động thoát ra trùm cả kí túc xá EXO…Chợt, Luhan bật người dậy, tiến về phía phòng ngủ của mình và Sehun rồi mở cửa bước vào trong. Anh thấy Sehun ngồi co ro phía góc giường, úp mặt vào đầu gối, bờ vai khe khẽ rung và thỉnh thoảng bật lên tiếng thút thít. Sehun đang khóc… Nhìn thấy Sehun như vậy anh cảm thấy nơi ngực trái của mình đau nhói, nghẹt thở. Anh đã quen nhìn thấy Sehunie trẻ con, ngỗ nghịch, cười tít cả mắt, thích làm nũng và hay làm aeygo mỗi khi muốn anh đi uống trà sữa cùng. Thật sự anh không quen khi thấy Sehun như lúc này. Lấy hết can đảm, anh tiến đến, nhẹ nhàng ngồi xuống giường, đưa bàn tay chạm vào người Sehun:
-Hunie…..

Sehun nghe tiếng gọi, ngẩng mặt lên. Thật sự lúc này tâm trạng cậu đang rối bời lắm. Cậu lo lắng, cậu tổn thương, cậu cảm thấy có lỗi… Giờ đây cậu phải đối diện với hyung ấy như thế nào? Cậu phải những gì để không làm tổn thương đến Luhan – người cậu yêu? 

-Hunie ah… Hyung biết chuyện gì xảy ra rồi… 

-Hanie… giận em lắm… phải không? – Sehun gặng hỏi.

-Sao em lại nói vậy? Sao hyung phải giận em? Giận em về chuyện gì cơ? – Luhan thật sự rất bất ngờ khi nghe câu hỏi từ Sehun.

-Vì em đã bỏ rơi Hanie… Vì em đã không đỡ Hanie dậy khi Hanie ngã…

-Ồ không Hunie. Hyung chưa bao giờ giận em vì chuyện đó cả. Chỉ là một sự cố ngoài ý ‎muốn thôi mà. 
Vả, Hunie cũng muốn đỡ hyung dậy nhưng không thể đúng không?

-Đúng vậy, Hanie… Em đã không thể…

-Hunie ngốc nghếch! Hyung đã từng nói rồi mà. Nếu có chuyện gì thì hãy nói với hyung, hyung sẽ giải quyết giúp em. Mà không! Là hai ta cũng giải quyết chứ! Người khác có nói gì cũng mặc kệ họ đi. Chúng ta yêu nhau. Hyung biết, em biết, vậy là đủ rồi! 

-Hanie… – Sehun đưa đôi mắt long lanh nhìn Luhan. Cậu không nghĩ hyung ấy sẽ nói như thế. Cậu thật sự rất xúc động… – Cảm ơn Hanie! Hunie yêu Hanie nhiều lắm lắm! 

-Nào! Tới đây và ôm hyung đi! – Luhan dang rộng vòng tay và nở một nụ cười thật tươi. Chỉ chờ có thế Sehun sà ngay vào lòng Luhan, ôm Luhan thật chặt. Vòng tay của Luhan ấm áp đến lạ kì. Ở trong vòng tay ấy, Sehun cảm thấy được bình yên, mọi buồn phiền, âu lo tan biến cả. Ở trong vòng tay ấy, Sehun được yêu thương, được vỗ về…

Thế đấy, đôi lúc seme cũng phải khóc, cũng yếu đuổi… Và uke đôi lúc cũng phải trở nên mạnh mẽ để che chở và an ủi seme của mình. Có gì khác biệt khi ta đã là của nhau?

-Ngoan nào bé cưng! – Luhan khẽ đưa tay xoa nhẹ mái tóc rối của Sehun – Đừng khóc nữa nhé! Hyung sẽ đau lòng lắm! 

-Chỉ hôm nay thôi Hanie à. Ngày mai em sẽ lại mạnh mẽ để còn bảo vệ Hanie đáng yêu của em nữa chứ..! 

END :x

♥ (¯`·.º-:¦:-† I Couldn’t Care Less †-:¦:-º.·´¯) [Trans/HunHan/Longfic/Fluff/Romance] Chap 14

Chap 14 : Kí ức

fireflies

+Note : phần flashback lúc Luhan còn nhỏ thì mình sẽ gọi Luhan là cậu nhé.Cho nó bé bỏng hợp vs tuổi :”> Hết Flashback thì lại quay lại là anh nhé :x

FLASHBACK ( Tại Bắc Kinh,Trung Quốc )

“Con yêu à,con nên ăn ít đồ ngọt thôi,ăn nhiều trái cây vào chứ.” Mẹ cậu yêu cầu rồi lấy đĩa bánh quy trên tay cậu đi,thay vào đó,bà dúi vào tay cậu một đĩa dâu tây đỏ mọng.

Luhan tiu nghỉu nhìn đĩa dâu.

“Mẹ,con không thể ăn bánh dâu thay cho cái này à?Nếu là bánh dâu thì chắc chắn con sẽ ăn hết mà.” cậu nhóc 11 tuổi Luhan bĩu môi.

Mẹ cậu cười khúc khích “Mẹ làm bánh cho con ăn thế thì mẹ nói với con ăn ít đồ ngọt hơn để làm gì?”

Luhan định lên tiếng mè nheo thì bị mẹ ngắt lời “Kể cả đó có là bánh dâu đi nữa.”

Biết rằng mình sẽ chẳng bao giờ thắng được mẹ,cậu  lấy dĩa xiên một miếng dâu và bỏ vào miệng.Uhhhh,bánh dâu vẫn ngon hơn.

Rồi Luhan lại quay trở lại với việc mà cậu đang làm – Nằm dài ra và xem phim hoạt hình ưa thích của cậu.

BANG.BANG.BANG 

Có ai đó đang đập cửa.Luhan chẳng chú ý đến tiếng động đó nhưng mẹ cậu lại mở to mắt trong kinh hãi.Bà chạy đến chỗ tủ giày,cầm lấy đôi giày của Luhan và chạy về phía cậu.

“MỞ CỬA RA,MẸ KIẾP,CHO TAO VÀO.” Giọng người đàn ông la ó sau cánh cửa.Luhan ngước lên nhìn về phía cánh cửa.

“Mẹ ơi,đó không phải—-”

“Luhan,con ra ngoài chơi chút nhé.mẹ nhìn thấy nhiều đom đóm lắm.Sao con không đi bắt vài con về đây cho mẹ nhỉ?” Mẹ cậu ngắt lời,bà kéo cậu ngồi dậy rồi đưa cho cậu đôi giày,nhanh tay đẩy cậu ra ngoài bằng lối cửa sau.

Luhan đi ra sân sau nhưng bỗng nhiên cậu dừng lại vì cậu nghe thấy có tiếng đập phá và tiếng nói của ai đó như bị nghẹn lại.

“Mẹ,chuyện gì vâ—”

Luhan hoảng hốt.Mẹ cậu đang nằm trên sàn nhà,bà hít thở một cách khó nhọc.Người đàn ông đó đang túm chặt cổ mẹ cậu – Cha dượng của cậu.

Nhưng nhìn ông ta không giống như bình thường chút nào,mặt ông ta đỏ gay,ánh mắt long lên sòng sọc,không thể hiểu được ông ta đang nghĩ gì và quần áo thì đầy bụi bẩn.

Chuyện gì vậy?….Mẹ ơi!!

Mẹ Luhan,với ánh mắt ráo hoảng,bà nhìn cậu rồi ra lệnh “Luhan,con không được phép ở đây.Ra ngoài mau.”Bà gay gắt nói.

Nhưng Luhan lại làm ngược lại.Cậu chạy tới chỗ người đàn ông đó,dùng bàn tay nhỏ bé của mình và bắt đầu đấm vào ông ta.

“BUÔNG BÀ ẤY RA ! ÔNG ĐANG LÀM GÌ VỚI MẸ TÔI THẾ?” Luhan hét lên,cậu ra sức đẩu người đàn ông cao lớn đó ra khỏi người mẹ mình.

Người đàn ông ngừng lại.

Ông ta buông lỏng bàn tay ở cổ mẹ Luhan ra và quay sang phía cậu.Luhan sợ đến cứng người.Đôi mắt đó,đôi mắt đỏ sọng đó đang nhìn cậu.Và trước khi có thể ý thức được điều gì thêm thì người đàn ông đó đã nắm lấy tay cậu rồi đập mạnh người cậu vào tường.

AHHHHH OWWWW

Mẹ Luhan hét lên kinh hoàng,như cậu không còn nghe thấy gì nữa.tất cả những gì cậu cảm nhận được lúc này là cái lưng đau buốt của mình bị đập vào tường.Nó đau đến nhức nhối.

“SUN HE ĐỂ THẰNG BÉ ĐI.” Mẹ cậu vùng dậy,chạy đến chỗ tên đàn ông đó đứng,bà cố đầy hắn ta tránh xa cậu.Nhưng người đó vẫn không hề di chuyển.

Hắn ta nhìn cậu,gằn giọng nói “Mày nghe cho rõ đây,tao là bố mày,tao làm gì với mẹ mày không phải là việc của mày.Lần sau nếu mày còn nhúng mũi vào thì những gì mày nhận được sẽ không chỉ là bị đập lưng vào tường đâu.”

Hắn ta ấn mạnh cậu vào tường.mẹ cậu thì gào khóc bên cạnh,van xin hắn buông cậu ra.Nhưng Luhan không thể nghĩ gì nhiều.cậu đáp lại.

“ÔNG. KHÔNG. PHẢI. LÀ. BỐ. TÔI” Cậu nghiến răng nói với hắn.

Mắt mẹ Luhan mở to kinh hãi.Lúc này bà thật sự lo sợ cho mạng sống của con trai mình.Người đàn ông đó tiến lại gần hơn chỗ Luhan,ông ta thở phì phò.

“Mày nói đúng,con trai của tao ít nhất sẽ giống một thằng con trai hơn mày.Nhìn mày xem,trông mày thật hèn nhát,yếu đuối.Mày không xứng được gọi là một thằng con trai đâu.” Ông tao giễu cợt trong khi đó mắt Luhan đã ngân ngấn nước.

“Nó không hiểu chuyện đâu,thả nó ra,Luhan chỉ là một thằng bé thôi mà.” Mẹ cậu tiếp tục van xin.

Nhưng hắn ta phớt lờ câu nói đó. Hắn vẫn tiếp tục “Đừng cố tỏ ra mình là anh hùng nữa công chúa nhỏ bé ạ.” nói rồi hắn ta phá ra cười.

Luhan nhìn hắn trừng trừng,nhất quyết không chịu chùn bước trước mặt hắn.

Hắn gầm gừ “Đừng nhìn tao kiểu đó.Mày chỉ là một thằng nhóc thôi.Phải biết mình là ai,nhớ đấy.”

“Còn ông thì đừng bao giờ động tay vào người mẹ tôi nữa.” Luhan run rẩy nói.Cậu biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình,nhưng thà như thế còn hơn để cho tên khốn này có được những gì hắn muốn.

Hắn ta giơ tay lên,sẵn sàng giáng xuống mặt Luhan một cái tát.

“Thằng nhãi con này,sao mày dám—”

Luhan co rúm người lại.Cậu nhắm chặt mắt lại để đón những những gì sắp tới.Nhưng không có gì cả.

Cậu nghe thấy tiếng va đập mạnh và dường như có tiếng đồ sứ rơi xuống sàn nhà.

Cha dượng cậu rú lên đau đớn “ARHHHH”

Cậu hé mắt và giật mình khi nhìn thấy mẹ mình vừa cầm cái đĩa trên bàn đập vào đầu người đàn ông đó.Còn hắn ta thì đang ôm đầu la lối trong đau đớn.

Nhân cơ hội đó,mẹ cậu chụp lấy tay cậu rồi kéo Luhan vào phòng của cậu.

“MẸ !! MẸ LÀM GÌ VẬ—”

“LUHAN ! IM NGAY VÀ Ở YÊN ĐÓ.” Bá quát lên,Luhan hết hồn vì đây là lần đầu tiên mẹ cậu to tiếng với cậu.Cậu đứng yên tại chỗ.

Bà bỏ lại cậu lại trong phòng và đi ra ngoài,khóa cửa lại.Tiếng đóng cửa như sét đánh ngang tai cậu.

“MẸ MẸ MẸ,MẸ ƠIIIII” Luahn gào lên rồi liên tục đấm tay vào cửa.

Tim cậu như lỡ mất một nhịp khi cậu nghe thấy tiếng nói quen thuộc vang lên.Cậu không thể thốt lên lời nữa,cậu biết rằng sự tức giận của hắn ta rồi sẽ trút hết lên đầu mẹ cậu.

Luhan nghe thấy tiếng đổ vỡ,tiếng đấm đá.Cơ thể cậu run lên từng hồi,cho đến khi đôi chân không còn đứng vững nữa.Luhan gục xuống sàn và gào khóc thảm thiết,cậu biết rằng,mình không thể làm gì được để giúp mẹ.Nước mắt thi nhau lăn dài trên má cậu.

Suốt cả tiếng đồng hồ,cậu nằm đó và nghe tiếng mẹ mình la hét.Bóng tồi bao trùm lấy tâm trí cậu.Nếu ông ta giết mẹ thì sao?nếu cậu không thể gặp lại bà nữa thì sao?

Những suy nghĩ đó khiến cậu bàng hoàng kinh hãi.

Cậu nằm đó khóc cho đến khi hai mí mắt không thể nhấc nổi lên nữa.Và Luhan chìn vào giấc ngủ.

Nhưng cậu vẫn có thể nghe thấy tiếng hét thất thanh của mẹ mình.Thậm chí là trong cả giấc mơ.

“Luhan,con yêu,dậy nào con…” Luhan nghe thấy tiếng mẹ mình nhẹ nhàng gọi,cậu mở mắt và thấy mình đang nằm trên giường còn mẹ thì đang ngồi bên cạnh.

Cậu không nói gì cả,chỉ nằm đó ngắm nhìn bà,nhìn như thể đó là lần đầu tiên họ gặp nhau.Những gì xảy ra tối qua sẽ mãi mãi thay đổi những suy nghĩ của cậu về mẹ mình.

Mặc dù mẹ cậu đã cố dùng lớp trang điểm để che đi những vết bầm tím,nhưng cậu biết,chúng vẫn còn đó.Cậu nhíu mày.

“Tạo sao ông ta lại đối xử với mẹ như vậy? Chúng ta phải báo cảnh sát thôi.”

“Không,Luhan,nghe mẹ này.Tối qua cha dượng con đã mất tự chủ,ông ấy không cố ý làm đau chúng ta đâu.”Mẹ cậu nói,cậu biết rằng,bà cũng đang cố gắng ép mình phải tin rằng những lời nói đó là sự thật.

Cậu quay mặt đi.Bà thở dài “Luhan,nhìn mẹ này.”

Bà nhẹ nhàng vuốt ve mặt cậu và kéo cậu nhìn thẳng vào mắt bà.

“Mẹ ổn mà,con không cần phải lo cho mẹ,mẹ có thể tự chăm sóc bản thân mình.” Bà cười.Tim cậu nhói đau.Đó là một nụ cười gượng.

“Mẹ,nhưng tại sao ông ta lại như thế?”Con chưa thấy ông ấy như vậy bao giờ.”

Với một tông giọng buồn,mẹ cậu trả lời ” Ông ấy đã uống một chút rượu để xả giận đó mà.”

“Bằng cách đánh mẹ à?”

“Còn hơn là làm con đau.” Bà âu yếm vò xù mái tóc cậu.Điều đó khiến Luhan đau lắm,cái ý nghĩ mẹ mình phải chịu đòn thay cho mình làm cậu khó chịu lắm,đau lắm.

“Mẹ,chúng ta không thể bỏ ông ấy à?Chúng ta sẽ đi đến một nơi khác,như thế ông ta sẽ không thể làm đau mẹ con mình.” Luhan cầu xin.

Bà nhẹ nhàng lắc đầu nói. “Mẹ không thể bỏ ông ấy được.”

“Tạo sao?”

“Vì mẹ yêu ông ấy.”

Luhan không thể nói lên lời,cậu nhìn bà với ánh mắt không thể tin được.Cậu không hiểu tại sao mẹ mình có thể yêu một người làm tổn thương bà như thế.

Bà tiếp tục “Mẹ biết làm thế là đòi hỏi quá đáng ở con,nhưng hãy người lớn lên nào,hãy tỏ ra như chưa có gì xảy ra nhé.” Chưa có gì xảy ra? Gì cơ? làm sao cậu…?

“Con không thể mẹ à,con không thể.” Cậu đáp lại với giọng đều đều.

“Hãy cố gắng,cố gắng vì mẹ,con nhé.” Bà siết chặt lấy bàn tay cậu.Cảm nhận được hơi ấm từ tay bà,Luhan không biết làm gì ngoài việc òa khóc,cậu không thể tin được mẹ cậu lại yêu cầu cậu quên hết đi những chuyện vừa rồi.

Luhan nghẹn ngào giữa những tiếng nấc “Vâng.”

Bà nhẹ nhàng đặt lên trán cậu một nụ hôn ” Mẹ yêu con,Luhan.”

“Con cũng yêu mẹ.” Luhan lấy tay gạt nước mắt.

“Tốt,giờ thì xuống nhà ăn sáng nào,mẹ làm món bánh chocolate muffin mà con thích đấy.”

Cố gắng nở một nụ cười gượng.Từ giờ cậu phải tỏ ra như chưa có chuyện gì xảy ra thôi!!

FLASHBACK END.

Luhan mở mắt,những hồi ức vưa rồi vẫn còn quanh quẩn trong đầu anh.Rút điện thoại trong túi ra,Luhan bấm dãy số quen thuộc.

“Alo.” Tiếng người phụ nữ bên đầu dây bên kia vang lên.

“Chào mẹ.” Luhan yếu ớt nói.

“Luhan!!! Con yêu,mọi chuyện ổn cả chứ? Sao tự nhiên lại gọi cho mẹ vậy?” Giọng bà vừa vui nhưng cũng vừa tò mò.

“Con chỉ muốn nghe tiếng mẹ thôi mà….Con nhớ mẹ.”

“Awwww,bé con của tôi đang nhớ tôi này.” Bà la lớn trong điện thoại.

“Mẹ ~ con có phải trẻ con nữa đâu?” Luhan cằn nhằn.

Bà khúc khích cười.Âm thanh quen thuộc khiến anh ấm lòng đến lạ.Bỗng nhiên,khóe môi anh vén lên thành một nụ cười.

“Được rồi,được rồi,con là bé lớn.” Bà trêu.

“Mẹ ~~~~”

Bà cười lớn “Được rồi mà,được rồi,mẹ sẽ không gọi con thế nữa,nhưng con vẫn là con trai bé bỏng của mẹ.”

Luhan cười “Con muốn gặp mẹ quá.”

“Hmm?”

“Con sẽ đến chỗ mẹ “ Luhan nói nhanh rồi đừng dậy.

“Thế còn trường học thì sao?” Mẹ anh có vẻ sock vì quyết định đột ngột của anh.

“Không sao ạ,con sẽ gọi cho mẹ khi con đến nơi.” Luhan nói rồi cúp máy.Anh đi xuống cầu thang và ra khỏi trường học.

Anh đến bến xe,mua vé đi Busan.Luhan không mang theo hành lí gì cả,không sao,anh chỉ muốn ra khỏi thành phố một chút thôi mà.

Bây giờ anh rất muốn đi khỏi Seoul.

Khi anh chuyển trường đến học tại trường đại học Suk-Myeong,mẹ anh cũng chuyển đến Hàn theo anh.Bà sống ở Busan,một thành phố ở phía Nam Hàn,trong một căn nhà nhỏ,cạnh nhà người quen.Và bà ở một mình.

Nhìn ra cửa sổ khi xe chuyển bánh,Luhan khẽ thở dài.Chuyến đi này cũng sẽ cô đơn như thế.

— End Chap 14 —–

♥ (¯`·.º-:¦:-† I Couldn’t Care Less †-:¦:-º.·´¯) [Trans/HunHan/Longfic/Fluff/Romance] Chap 13

Chap 13 : Nhăn nhó (Luhan ver)

09BFRL019_LR

Bao giờ thì ông ấy mới đến vậy?

Luhan đã ngồi trong lớp Đạo Đức Xã Hội được hơn 10 phút rồi mà giáo sư vẫn chưa đến.Một vị giáo sư dậy Đạo Đức mà lại đến một trong chính giờ học của mình,mỉa mai làm sao.

“Hey Luhan” hai cô bạn học cùng lớp gọi anh và họ tiến lại chỗ anh,ngồi xuống.

“Chào”

“Nó có phải sự thật không?Tin đồn ấy?” Một trong hai người hỏi.

“Tin đồn nào?” Luhan hỏi lại mặc dù anh thừa biết họ đang nói đến điều gì.

“Tin đồn rằng cậu đang hẹn hò với Oh Sehun – thằng nhóc cao cao với cái nhìn lạnh như băng ấy.”

Học sinh trong trường không cònviệc gì hay hơn ngoài việc tung tin đồn về anh và Sehun sao? Mặc dù tin đồn đó khiến anh mất kha khá một lượng fangirl nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng gì nhiều đến anh cả.Họ sẽ xì xầm với nhau mỗi khi anh đi ngang qua ai đó,những tin đồn không làm anh thấy buồn chút nào mà hơn thế,anh ước rằng một trong số những tin đồn đó sẽ trở thành sự thật.

“Nó không phải sự thật đâu.” Luhan lạnh lùng trả lời rồi quay mặt đi chỗ khác. Anh không thoải mái tí nào khi phải nói về Sehun trước mặt người lạ cả.

“Thế cậu giải thích thế nào về việc hẹn hò trong giờ ăn trưa?” Cô ả nhìn chằm chằm vào Luhan rồi hỏi,chắc chắn cô ta mong rằng Luhan sẽ chột dạ mà nói cho cho ta biết điều cô ả muốn.

“Bạn bè không được ngồi ăn trưa với nhau à?” Luhan gắt gỏng.

“Tất nhiên là có,bạn bè thì có thể.Nhưng với Sehun thì là chuyện khác.Hai người là bạn thật chứ?”

“Vâng,là bạn.” Luhan trả lời một cách bình tĩnh nhất có thể,cố gắng để giọng anh nghe không giống như là đang bị kích động.Bao giờ thì thằng cha giáo sư ấy mới đến đây?

“Sao thế được?” Họ giãy nảy lên phản đối.

Thể loại gì đây? Đang thẩm vấn chắc?

“Tạo sao lại không thế được?” Luhan hỏi vặn lại.

“Vì Sehun là một thằng nhóc hoàn toàn trái ngược với cậu,nó lạnh lùng,thô lỗ và chẳng thân thiện tẹo nào cả,trong khi đấy thì cậu lại rất thân thiện..uhm,dễ thương nữa.” Một trong hai người nói như thể đấy là điều hiển nhiên mà ai cũng biết.

“Thì sao?” Giọng Luhan vẫn bình tĩnh nhưng trong lòng anh thì khác hẳn.

“Vì thế cậu không nên đến gần thằng nhóc đó,nó là người xấu.”

“Chẳng ai ngờ được là cậu lại làm bạn với thằng nhóc đó cả.”

Luhan đáp lại một cách chễ giễu “Đó đâu phải là việc của họ.” Ạnh nhăn mặt rồi khoanh tay trước ngực,hi vọng rằng họ sẽ hiểu ý của anh rằng anh không muốn tiếp tục cuộc nói chuyện này nữa.

Nhưng hai con mụ này không hề hiểu ý anh gì cả.Họ vẫn tiếp tục. “Kể cả là thế,tốt nhất là anh nên giữ khoảng cách với nó.Không thì anh sẽ hối hận thôi.”

“Cảm ơn vì đã quan tâm.” Luhan khẽ nghiến răng nói.

“Không có gì.Nhưng cũng không thể phủ nhận một điều là nó đối xử với cậu rất khác.Uhm,như những gì tớ biết thì trước lúc cậu đến đây,nó hầu như chẳng bao giờ ăn trưa trong căn teen cả.”

Luhan mở to mắt “Thật à?”

“Uhm,thế nên cậu cũng không thể trách mọi người cứ xì xầm về việc cậu với nó khi mà hai người ngày nào cũng ăn trưa với nhau được.” Cô ả gật gù.

“AHEM,xin lỗi.Tôi đến muộn.Giờ thì các cô cậu có thể chú ý lên trên này một chút được không?.” Cuối cùng thì ông giáo sư già đó cũng đến.Tóc ổng vẫn còn rối bù và áo bỏ ngoài quần (Quá rõ ràng là vị giáo sư đáng kính đó vừa ngủ quên rồi.)

Một nửa lớp thở dài ngao ngán vì sự xuất hiện của ông còn nửa còn lại thì vui mừng ra mặt,Luhan là một trong số những người ở nửa còn lại.

*******

Em ấy đâu rồi nhỉ?

Luhan lướt nhìn một vòng quanh căn teen. Đây rồi.

Luhan bê khay đồ ăn trên tay rồi tiến thẳng đến chỗ Sehun đang ngồi. Oh,em ấy đang ngồi với…uhm,bạn cùng lớp chăng?

Luhan không chắc là anh có nên chen ngang cuộc nói chuyện của họ không (Vì trông như thể họ đang nói chuyện gì quan trọng lắm.) Nhưng vì đã đi được nửa đường rồi nên anh quyết định sẽ đi đến đó ngồi.Anh chưa bao giờ gặp ai trong số những người bạn của Sehun cả.Luhan còn tưởng là Sehun không có người bạn nào ở trường cơ.

Khi anh tiến gần đến chỗ đó thì…

“Đó đâu phải lỗi của tao khi thằng nhóc Trung Quốc đó bị tao ám đâu.”

Luhan dừng lại ngay lập tức.Mắt anh mở to hết cỡ Em ấy…Sehun ..vừa nói gì thế?T-Từ khi nào em ấy..biết?

Anh còn chưa tin vào những gì tai mình vừa nghe được thì câu nói tiếp theo chẳng khác gì một con dao cứa vào người anh tiếp tục được phát ra.

“Tao chỉ đi cùng anh ta vì anh ta nhìn như con cún con bị bỏ rơi nếu tao từ chối vậy đó.Mà tao lại là một người rất yêu thương động vật.”

Ba người còn lại bắt đầu cười một cách khả ố,nhưng tai Luhan không còn nghe thấy những tiếng cười đó.Anh chỉ có thể nghe thấy tiếng vỡ vụn của trái tim mình.

Chỉ đi cùng?…Cún con bị bỏ rơi?Làm sao mà em ấy có thể…

Luhan nhẹ nhàng quay bước.Những giọt nước mắt trong mắt anh đã trực trào,anh không muốn Sehun nhìn thấy anh khóc,nhưng trước khi quay đi thì một dòng lệ đã phản chủ mà rơi xuống má anh rồi.

Nhanh chóng chạy ra khỏi căn teen,Luhan vất luôn khay thức ăn còn chưa động đến vào thùng rác.Anh chẳng còn tâm trạng để đụng đến thức ăn nữa.Lao thẳng đến nhà về sinh gần đó,Luhan tự khóa mình vào trong căn phòng trống đầu tiên mà anh nhìn thấy.

Và khóc.

Đứng trước chiếc gương lớn trong nhà vệ sinh,Luhan nhìn vào gương.Gương mặt anh nhem nhuốc,mắt thì đỏ sọng và sưng húp.Trong anh thật tiều tụy.

Anh lắc mạnh đầu. Mày sẽ ổn thôi. Anh mở nước và bắt đầu rửa mặt.Mày ổn mà,sẽ ổn thôi.

Zzzzzzzzzzz…ZZzzzzzz. Một tin nhắn mới.

Huyng,gặp em ở phòng nghỉ.Chuyện này rất quan trọng.

Là của Sehun.

Sehun.

Luhan chưa sẵn sàng để gặp cậu lúc này nhưng anh biết sớm hay muộn rồi anh và cậu cũng sẽ gặp nhau thôi.Đó là điều không thể tránh được.

Anh ngước nhìn vào gương một lần nữa.Hi vọng rằng khuôn mặt mình không quá rõ ràng để tố cáo việc anh vừa khóc.Luhan ra khỏi đó và tiến về khu phòng nghỉ.

Cánh cửa bật mở và anh nghe thây tiếng bước chân.Là Sehun.

“Luhan hyung” Cậu nhóc nhẹ nhàng gọi anh.Với một chút sức lực còn lại,anh ngước mắt lên nhìn cậu.

Đôi mắt anh nhìn cậu..nó mong ngóng có được một câu trả lời.

“Mắt anh sao thế? Anh có ổn không?” Sehun lo lắng hỏi.

Không,Sehun-ah..anh không ổn,không ổn một chút nào…Anh đang đau lắm.

Mặc dù rất muốn hét lên với cậu như thế nhưng anh đã dằn lòng để câu nói ấy không bật ra,thay vào đó là câu hỏi mà anh muốn có được câu trả lời.

“Em biết từ bao giờ?” Giọng anh bắt đầu run lên.Luhan đã cố gắng để không tỏ ra yếu đuối nhưng anh không thể chống lại được những biểu hiện của cơ thể mình.Tay anh cũng đang run lên,nhưng anh không còn chú ý đến nó nữa.

“Biết gì cơ?” Sehun hỏi lại.

“Về việc anh thí—”

BANG. Cánh cử a bật mở tung,ba người lạ bước vào.Họ là ai thế?

Một trong ba người đó nhìn Sehun rồi lên tiếng “Công chúa này đang gây khó khăn với mày hả Sehun?” 

Công chúa? Luhan liếc sang nhìn Sehun rồi lại nhìn ba thằng côn đồ đó.Vậy họ là bạn của em ấy.

Một thằng trong số đó tiến lại gần Luhan.Ánh mắt hắn nhìn Luhan rất đe dọa.Nỗi sợ hãi bắt đầu dâng lên trong lòng Luhan.

Luhan sợ hãi quay sang nhìn Sehun để cầu cứu nhưng ánh mắt của cậu vẫn nhìn chằm chằm về phía những người kia.

Trước khi có thể mở miệng nói điều gì thì Luhan đã cảm nhận được một bàn tay to khỏe ấn mạnh vào ngực anh rồi đẩy anh vào tường.Luhan đập lưng vào tường trong đau đớn.

“OWWW” Luhan la lên.Dù đã kiềm chế để không bật khóc trước mặt lũ khốn này nhưng giờ thì mắt Luhan đã nhòe đi vì nước.

S-Sehun..cứu..cứu anh!!

Luhan một lần nữa lại nhìn Sehun nhưng thằng nhóc vẫn cứ đứng yên một chỗ. Se-sehun?

Thằng khốn vừa đẩy Luhan vào tường tiến lại gần hơn chỗ anh.Gần đến nỗi Luhan có thể cảm nhận được hơi thở của hắn phả vào mặt anh.Hắn nhìn anh,không,phải nói là giống như là đang kiểm tra anh hơn.

“Tao công nhận là mày có khuôn mặt đẹp đấy nhưng mày phải thôi ngay cái trò bám chặt lấy Sehun đi.Tao không muốn phải nhìn thấy lũ gay chúng mày ở trong trường đâu.Nhớ đấy.” Thằng khốn đó cười đểu còn Luhan thì đông cứng.

Nhớ đấy!! Nhớ đấy.

Những từ ngữ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Luhan.Đây không phải là lần đầu tiên Luhan nghe thấy những từ này,và cũng không phải là lần đầu tiên Luhan bị một người nói những lời này đẩy vào tường.

Tình huống này lại càng khiến anh sợ hãi hơn bao giờ hết.Nó quen thuộc đến đau lòng.

Cả cơ thể Luhan run lên.

Không…không,nó không thể xảy ra lần nữa.

Luhan cần một ai đó giúp anh,nhưng không giống như lần trước,người anh muốn đứng ra giúp anh lại không hề làm thế.

Sehun vẫn đứng chôn chân tại chỗ,không hề di chuyển.

Tại sao thế Sehun? Sao em lại để những người này làm anh đau?……

“Tao nghĩ là mày nên bỏ anh ấy ra.” Một giọng nói quen thuộc vang lên.Luhan ngước lên nhìn về phía phát ra tiếng nói,anh nhìn thấy Kris và Tao.

Lũ khốn đó lùi lại phía sau ngay lập tức.Chúng nói gì đó như là đang cố dạy cho con búp bê Trung Hoa một bài học rồi nhận được một cú đấm cảnh cáo và những lời đe dọa của Kris và Tao.Sau đó chúng cũng chạy biến.

Luhan không thể nhìn thấy những gì xảy ra trước mắt.Tâm trí của anh không thể tập trung vào nó được.

Những giọt nước mắt anh cố kìm nén lúc này giờ thi nhau chảy xuống.

“Luhan hyung,anh không sao chứ?” Tao hỏi,nhưng Luhan không còn sức để trả lời nữa.

Từ phía bên cạnh,Sehun đưa một bàn tay ra,hướng về chỗ anh.Nó chỉ cách anh có một chút.

Luhan bất giác lùi lại.

“Cậu có muốn bọn mình đưa cậu đến phòng y tế không?” Kris nói.

Luhan lắc đầu rồi chạy khỏi đó.

Anh không thể nhìn thấy gì,cảnh vật trước mắt đều nhòe đi nhưng anh chỉ biết,anh không muốn ở lại đó một chút nào…căn phòng chật hẹp đó.

Luhan chạy đến hành lang vắng người,anh bước xuống từng bậc cho đến khi đôi chân anh không còn chịu được sức nặng của cơ thể nữa.

Luhan kiệt sức,anh ngồi gục xuống.Vùi mặt vào giữa hai lòng bàn tay.

Nỗi đau lại ùa về trong anh.

Và những kí ức đau thương đó lại ùa về…….

—- End chap 13 —-

♥ (¯`·.º-:¦:-† I Couldn’t Care Less †-:¦:-º.·´¯) [Trans/HunHan/Longfic/Fluff/Romance] Chap 12

Chap 12 : Nhăn nhó.

41dbbf3d-b57f-4da9-a866-ed6fa1a566f4

“Hôm nay là sinh nhật em mà em lại phải dọn dẹp à?” Sehun vừa nói vừa ném chiếc cốc giấy vào thùng rác.Các hyung của cậu đã ra hết phòng khách nằm phè phỡn sau khi ăn nhậu tưng bừng rồi.

“Bởi vì nếu anh làm một mình thì chừng nào mới xong.” Luhan vừa nói vừa lúi húi lau bàn.

Luhan và Sehun là hai người suy nhất không uống rượu tối nay.Vì Luhan không muốn lặp lại chuyện xấu hổ mà anh đã làm khi say đâu.Còn Sehun thì chưa được uống,và cậu cũng không thể uống nếu như Luhan cứ đứng đó nhìn cậu với ánh mắt hình viên đạn như thế.Đó là lí do tại sao bây giờ họ đang phải thu dọn bãi chiến trường đó.

Sau một hồi dọn dẹp,Sehun nghĩ là căn bếp tuy không được gọn gàng như lúc KyungSoo dọn nhưng thế là cũng sạch sẽ rồi.Vậy là ổn.

Cậu nhìn sang bên cạnh và thấy Luhan đang bọc miếng bánh dâu còn lại và cho vào tủ lạnh.

“Hyung,sao hyung lại mua bánh dâu cho em?” Mặc dù Sehun biết bánh dâu là món khoái khẩu của Luhan nhưng cậu không nghĩ là anh lại mua nó để làm bánh sinh nhật cậu.Nó có chút ích kỉ phải không?
“Vì anh luôn cảm thấy có lỗi khi toàn anh mất phần bánh của em lúc ở trường thế nên anh mới mua hẳn một cái bánh dâu tặng em vào sinh nhật,vậy là huề phải không?” Luhan hạnh phúc trả lời.

Sehun chỉ đứng đó và nhìn Luhan tiu nghỉu. Anh ấy thực sự nghĩ là mình thích ăn bánh dâu.

Họ rời phòng bếp vào bước vào phòng khách.10 người còn lại nằm la liệt khắp nhà,chăn tay vắt vẻo lung tung,trông hệt như hiện trường sau một trận chiến với các chiến binh hi sinh nằm la liệt trên chiến trường.Mỗi tội là không có tí máu nào thôi.

“Họ xỉn quắc cần câu rồi,cứ để họ ngủ ở đây thôi.” Sehun lên tiếng và Luhan gật đầu đồng ý. “Mà trông họ cũng khá thoải mái đấy chứ.”

Baekyeol couple đang nằm ngủ ngon lành trên ghế Sô pha.Chanyeol nằm dưới,Baekhyun thì đang gáy ngon lành,đầu tự lên ngực Chanyeol để ngủ.Chen nằm ngủ gục trên bàn uống nước,tay vẫn còn đang cầm cốc cafe uống dở.Lay nằm dưới chân bàn uống cafe,đầu anh gối lên bụng Suho để làm gối.Kai và KyungSoo nằm gần giá để ti vi,tư thế của họ trông thật là kì quặc.Như kiểu họ đang chơi trò chơi rồi lăn ra ngủ luôn ấy.Kris và Tao nằm trên cái ghế lớn giữa nhà.Kris nằm trong còn Tao nằm ngoài,chân của Kris gác lên người Tao như thể anh sợ cậu sẽ rơi xuống dưới sàn lúc ngủ vậy.Và Xiumin…Anh ta nằm ngủ giữa một đống bóng bay với cái đĩa bánh ngọt vẫn còn để trên bụng.Ngoại trừ Kris ra thì trên đầu tất cả mọi người vẫn còn đội nguyên cái mũ sinh nhật hình chóp,Kris nói rằng không đời nào anh ấy sẽ đội cái mũ đó đâu.

Luhan khúc khích cười và nắm lấy cánh tay Sehun “Lên giường thôi Sehun-ah”

Tim Sehun chợt đập điên cuồng và bàn tay cậu bắt đầu toát mồ hôi.

Sehun không rõ là do câu nói của Luhan hay do cách anh gọi tên cậu mà cậu cảm thấy thế,nhưng cậu cứ để Luhan nắm tay và kéo mình lên gác như vậy.Nó là một điều khá mới mẻ với Sehun.Bình thường thì cậu luôn là người dẫn dắt mọi tình huống,nhưng lần này thì cậu vẫn thấy ổn khi được Luhan dắt đi như vậy. Chắc là do mình mệt quá rồi.

Lúc cả hai nằm trên giường,Sehun rất muốn đi ngủ nhưng Luhan lại không hề muốn thế.Anh cứ đặt hết cấu hỏi này đến câu hỏi kia và liên tục tò mò hỏi cậu xem cậu thấy bữa tiệc bất ngờ đó như thế nào.

“Em có bất ngờ không?Bọn anh đã làm tốt phải không?”

Sehun lẩm bẩm “Mmm,yeah.”

“Em có thích cái bánh không? Thức ăn thế nào?”

Lờ lớ lơ câu hỏi thứ nhất,Sehun chỉ đơn giản trả lời “Uhm,ngon lắm.”

“Em có thích quà mà anh tặng em không?”

“Uhm hum”

Luhan đã tặng Sehun một quyển vở viết nhạc có in hình các nốt nhạc ngoài bìa và có tên cậu trên đó.Sehun rất cảm ơn vì món quà (cậu cũng đang cần một quyển tập mới để viết nhạc) nhưng cái khiến cậu đau đầu là những hình in và cả nhưng cái sticker Luhan dán vào cuốn sách làm nó trông như quyển tập của một con nhóc 13 tuổi vậy.Không đời nào cậu lôi quyển vở đó ra dùng ở chỗ đông người đâu.

Luhan im lặng một lúc khi anh cảm thấy có vẻ cậu nhóc cùng phòng không có  tâm trạng để nói chuyện mấy.Anh quay người lại để đối mặt với Sehun – người mà hai mí mắt giờ đã khép chặt.Anh lấy tay chọc chọc vào má Sehun.

“Sehun-ah…anh biết là em đã mang ô đến và để nó ở trước quán cafe cho anh.” Luhan nhẹ nhàng nói,ngay lập tức mắt Sehun mở to,cậu vô cùng ngạc nhiên vì câu nói của Luhan.

“Sao em lại làm thế?” Luhan tiếp tục và anh nhìn thẳng vào mắt Sehun.

“Uhhh,mấy hyung khác bảo em làm thế.” Sehun nói dối.

“Oh”

Sehun có thể nhận ra sự thất vọng ở trong giọng nói của Luhan.

Cả hai người họ lại năm im lặng như thế.Sehun cứ nghĩ mãi về Luhan và cách anh nói từ “Oh” đó. Tại sao anh ấy lại thất vọng nhỉ?

*****

“Hey Oh Sehun,mày kiếm ở đâu được thằng bạn trai bé bỏng đáng yêu thế hả?” Một đứa bạn cùng lớp Sehun hỏi. (nó là một đứa vô cùng khó chịu),nó tiến đến và ngồi xuống bàn ăn của Sehun.Thằng đó cùng hai thằng vô lại nữa ngồi đung đưa chân một cách thoải mái trong khi Sehun chỉ nhìn chúng nó với cặp mắt lạnh lùng.

“Mày nói gì thế?” Cố giữ cho giọng nói mình bình tĩnh,cậu trả lời.Sehun thừa hiểu chúng nó đang nói đến chuyện gì.

Chúng nó đang nhắc tới Luhan.

Dạo gần đây,khi cậu và Luhan hay ăn trưa với nhau ở căn teen,trong lớp bắt đầu xuất hiên mấy tin đồn đại vớ vẩn.Kiểu như chàng trai đẹp hơn hoa Luhan đã làm tan chảy trái tim băng giá của Sehun như thế nào….đại loại là như thế.

Thẳng thắn mà nói,Sehun sắp phát bệnh vì mấy cái tin kiểu đó rồi.

Trước đây khi cậu bước vào lớp thì chẳng có ai buồn nhìn đến cậu.Còn bây giờ thì khác hẳn.Họ bắt đầu chỉ trỏ về phía cậu và thì thầm với nhau như thể cậu là một trò đùa vậy.Danh tiếng của cậu bắt đầu bị mờ nhạt rồi,thậm chí họ còn chẳng biết là Luhan với cậu sống chung một nhà nữa cơ.Mà nếu họ có biết chuyện đó thì mọi chuyện chỉ trở nên tệ hơn thôi.

“Tao đang nói đến con búp bê Trung Quốc xinh đẹp của mày đó.” Thằng đó nói và hai thằng còn lại phá ra cười.Cái bọ mặt của chúng nó trông thật là tự phụ.Sehun cuộn chặt bàn tay lại thành nắm đấm.Bọn chết tiệt này đang thử thách tính kiên nhẫn của cậu đấy.

“Chúng mày đi chỗ khác được chưa?Nhìn thấy bộ mặt đần độn của chúng mày khiến tao ăn mất ngon đấy.”Sehun lạnh lùng đáp lại.

“Thế có nghĩa là thật phải không?” Một thằng nói “Oh Sehun đang hẹn hò với một anh chàng xinh đẹp.”

“Tao không có hẹn hò gì hết.Giờ thì im mẹ mày mồm lại đi.” Sehun nói những vẫn giữ giọng bình tĩnh.Thằng vô lại đó hơi cúi mặt xuống,nó chẳng dám nhìn thẳng vào mắt Sehun nữa.Tốt đấy thằng khốn,tốt nhất là mày nên biến khỏ tầm mắt của Oh Se—

Khỉ thật,Luhan đang đến đây.

Từ chỗ của cậu,Sehun có thể nhìn thấy Luhan đang bê khay đồ ăn và tiến về chỗ cậu.Thế này không ổn chút nào.

Sehun muốn dùng teleport để đến chỗ Luhan và nói với anh đừng có lại gần bọn này nhưng tất nhiên là không thể được. Làm sao có thể làm anh ấy không đi đến đây ngồi bây giờ?

“Đó đâu phải lỗi của tao khi thằng nhóc Trung Quốc đó bị tao ám đâu.” Sehun cố tình nói to.

Luhan dừng lại.Ngay sau ba thằng vô lại đó vài bước. Đúng thế,hyung,đừng đến đây.

“Tao chỉ đi cùng anh ta vì anh ta nhìn như một con cún bị bỏ rơi nếu tao từ chối vậy đó.Mà tao lại là một người rất yêu thương động vật.” Sehun nói,cậu vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng.Ba thằng khốn ngồi trước cậu phá ra cười và cậu cũng hưởng ứng theo.Sehun nhếch mép cười.

Và rồi cậu nhìn thấy khuôn mặt của Luhan,Sehun dường như hóa đá tại chỗ.

Khuôn mặt của Luhan hiện lên rõ ràng là anh đang đau đớn…rất đau đớn.Những giọt nước bắt đầu tuôn rơi trên khuôn mặt đó.anh nhanh chóng quay đi nhưng Sehun đã kịp nhìn thấy những giọt nước long lanh đó.Hyung…

Ngay sau khi ba thằng khốn đó rời đi,Sehun nhắn tin cho Luhan để hẹn gặp anh ở phòng nghỉ bên ngoài căn teen.Lúc Sehun đến phòng nghỉ thì Luhan đã ngồi sẵn ở đó rồi.Anh nhìn cậu,đoi mắt anh sưng mọng lên.

“Luhan hyung.” Sehun gọi lớn.Anh vẫn nhìn cậu,cái nhìn xuyên thấu đến tận tim gan cậu.

“Anh ổn không?Mắt anh sao thế?” Sehun lo lắng hỏi.

“Em biết từ bao giờ?” Luhan hỏi cậu bằng giọng nói run rẩy,tay anh cũng run theo. Tạo sao anh ấy lại run?

“Biết gì cơ?” Sehun nhìn Luhan thắc mắc Luhan,anh đang nói gì thế?

“Về chuyện anh thíc—-”

BANG!!! Cánh cửa bật mở và 3 thằng khốn lúc nãy lại xuất hiện. Mẹ kiếp,lại là bọn nó sao?Không phải ba thằng vô lại này theo dõi mình đấy chứ?

“Công chúa dễ thương này đang gây khó khăn với mày hả Sehun?” Thằng cầm đầu hỏi,nó tiến sát lại gần Luhan hơn.Luhan nhìn Sehun một cách kinh hoàng,nhưng tất cả sự chú ý của sehun vẫn đổ dồn vào tên côn đồ đó.

Tại sao lũ khốn này ại ở đây?Sao chúng nó cứ phải chĩa mũi vào chuyện của mình thế?

“Không sao,tao có thể xử lí được.” Hai người họ nên rời khỏi đây trước khi…..

Không một lời cảnh báo,thằng côn đồ đó túm vào cổ áo Luhan vào đẩy anh vào tường.Sehun giật mình và hơi chùn bước.

“Oww” Luhan kêu lên trong đau đớn.Mắt anh bắt đầu ướt nước.

Sehun mở to mắt. Chuyện quái gì đang xảy ra thế?

Sehun không thể tin được vào mắt mình những gì cậu đang thấy.Luhan bị ấn mạnh vào bức tường trong đau đớn và điều tệ hơn nữa là Sehun quá shock để có thể chạy đến giúp anh.Cậu chỉ đứng bất động ở đó.

“Tao thừa nhận là mày có khuôn mặt đẹp đấy,nhưng mày phải thôi nhay cái trò cứ bám chặt lấy Sehun đi.Bọn tao không muốn nhìn thấy mấy thằng gay chúng ở trong trường học đâu.Nhớ đấy.” Tên khốn đó gầm gừ nói với Luhan.

Luhan bây giờ hoàn toàn hoảng loạn.Sehun đã cuộn tay mình thành nắm đấm để sẵn sàng lao tới cái thằng khốn đang túm áo Luhan kia.

Thế đấy,tao sẽ cho mày một trận.Mày là con trai của một con điế—

“Tao nghĩ là mày nên bỏ anh ấy ra.”

Tất cả bọn họ đều quay lại phía phát ra tiếng nói.Kris và tao đang đứng đó,Tao đang bẻ răng rắc những ngón tay của mình và nhìn lũ khốn ấy.

“Hey,bọn tao không muốn gây rắc rối đâu,bọn tao chỉ muốn dạy cho con búp bê Trung Quốc này một bài học thôi mà.” Tên côn đồ đó nói và bỏ tay ra khỏi người Luhan.Hắn đứng lùi lại một chút.Chắc chắn rằng ba thằng khốn nạn này không muốn gây sự với tên con trai cao nhất trường đang đứng trước mặt hắn chút nào.

Nhưng tất nhiên là Kris không thể để chúng nó đi như thế.Anh tặng cho thằng khốn đó một cú đấm thẳng vào mặt,làm nó ngã xuống rên lên trong đâu đớn.Hai thằng còn lại há hốc mồm và nhanh chóng chạy ra khỏi đó nhưng Tao đã nhanh nhẹn sử dụng đôi chân dài của mình để ngáng chân chúng khiến chúng ngã bổ nhào.

“Đừng bao giờ gọi anh ấy như thế một lần nữa..” Kris túm áo tên côn đồ đang nằm dưới đất lên,nhìn thẳng vào mắt hắn rồi nói.

“Và cũng đừng bao giờ gây sự với anh ấy…hoặc người khác nữa.” Tao lừ mắt nhìn hắn.

“Đ..được rồi.” Thế rồi hắn cũng nhanh chân chạy ra khỏi phòng.

Sehun vẫn đứng yên đó sau khi ba thằng côn đồ đó rời đi.Chuyện gì…

“Luhan hyung,anh không sao chứ?” Tao hỏi Luhan,câu nói đó đã đưa Sehun về với thực tại.

Sehun quay lại nhìn Luhan – mắt anh đã ướt nước và những dòng lệ thi nhau tuôn rơi trên má anh.Sehun tiến lại gần chỗ ba người còn lại đang đứng.

Sehun đưa tay ra định đặt lên vai Luhan để anh ủi anh nhưng anh nhăn mặt và lùi lại,tránh bàn tay của cậu.

Lần thứ n trong ngày,Sehun lại đơ người ra.Lồng ngực cậu nặng trĩu,trái tim cậu như có ai đó bóp nghẹt.

Luhan…anh ấy vừa…Luhan sợ mình..sẽ làm đau anh ấy sao? 

“Cậu có muốn bọn mình đưa cậu đến phòng y tế không?” Kris hỏi với khuôn mặt vô cùng lo lắng.

Luhan lắc đầu và chạy một mạch ra khỏi đó.

Không nhìn lại.

Anh không hề nhìn thấy vẻ mặt đau đón của Sehun lúc này.

Luhan…..

— End chap 12—–

♥ (¯`·.º-:¦:-† I Couldn’t Care Less †-:¦:-º.·´¯) [Trans/HunHan/Longfic/Fluff/Romance] Chap 11

Chap 11 : Ngạc nhiên.

exps43602_THHC1442845D28A

+Note của Au : Trong chap này các bạn sẽ thấy được cảm nhận từ phía Luhan trong những chuyện đã xảy ra.

+Note của Translator :  cảnh báo  CHAP NÀY KHÔNG DÀNH CHO NGƯỜI BỊ TIỂU ĐƯỜNG nha =)) So Sweet :) )

********

“S-Sehun” Luhan hét lên để gọi với theo người mặc áo hoodie trùm đầu đang bước đi đó.Người đó dừng lại.

Anh nhanh chân chạy đến chỗ cậu nhóc đang ướt nhẹp,kéo cậu vào đứng chung ô để cậu khỏi ướt thêm nữa.

“Sehun!Em ướt hết rồi này,em làm gì mà không mang theo ô thế?” Luhan hỏi.

Sehun ngơ người nhìn Luhan trong vài giây khiến cho cậu trai lớn tuổi hơn lại càng lo lắng.

“Anh..anh đang nói chuyện với tôi đấy à?.” Sehun lẩm bẩm,dường như cậu vẫn chưa tin được là hai người họ đang nói chuyện với nhau.

Luhan nhíu mày “Uhm,giờ thì về nhà thôi.”

Vì Sehun cao hơn Luhan,nên khi anh cố nhón chân để cầm ô che cho cả hai có chút ngượng ngùng nhưng không sao cả,anh cũng không thấy phiền đâu.

Khi họ đang đứng đợi đèn đường chuyển sang màu xanh ở ngã tư thì có một chiếc xe đi đến với tốc độ rất nhanh và lướt qua vũng nước gần nơi hai người đứng làm nước bắn tung tóe về phía họ.

Luhan nhắm chặt mắt sẵn sàng để nước tạt vào người nhưng Sehun đã nhanh chóng bước đến đứng trước mặt Luhan để chắn nước cho anh.và…..SPLASSSH!!!

Luhan vẫn đứng đó nhắm chặt mắt.Sao mãi đống nước mưa đó chưa tạt vào người anh vậy?

Anh hé mắt nhìn.Sehun đang đứng đó – ngay trước mặt anh và người thằng bé ướt nhẹp từ đầu đến chân.

Luhan giật mình…Sehun…đã dùng người để chắn nước cho anh.

“Sehun! Sao em lại làm thế,em sẽ bị ốm đó! “ Luhan nhíu mày lo lắng nhìn Sehun.

Cậu cười khúc khích “Phải cần nhiều nước hơn như thế mới làm tôi ốm được.” Rồi Sehun với tay cầm lấy chiếc ô Luhan đang cầm và che cho cả hai khi hai người băng qua ngã tư.

Suốt cả quãng đường đi,Luhan cứ liên tục liếc nhìn Sehun còn cậu giả bộ không để ý đến Luhan và cứ cắm đầu đi thẳng.Phải cố gắng lắm thì Sehun mới có thể ngăn mình bật cười.

Khi họ về đến nhà thì Suho đang đứng ở ngoài cửa ra vào đợi họ.Suho buông một tiếng thở dài khi nhìn thấy hai con chuột đi mưa đứng trước cửa.

“Ahh,giờ thì anh biết em đi đâu rồi.”

“Hummm?” Luhan nhìn Suho thắc mắc,anh chẳng hiểu tại sao Suho lại nói như vậy còn Sehun chỉ im lặng và lách người qua Suho rồi đi thẳng vào nhà,bỏ lại hai người hyung của cậu ở phía sau.

“Thôi anh đừng bận tâm.’ Suho nói và nở một nụ cười.

Sau khi sấy tóc và thay quần áo xong,Sehun nhảy lên giường quấn mình trong chăn.Cậu cần được giữ ấm.

Achooo !! Sehun hắt xì.

Achoo!! Achoo.

Ôi mẹ ơi!

Đúng lúc đó Luhan bước vào phòng và hỏi “Sehun,em ổn không? Em lạnh à?Anh đi lấy thêm chăn nhé.”

Sehun càu nhàu đôi chút “Tôi không sao,Tôi có phải trẻ con đâu.” Anh ấy có nghe thấy mình hắt xì không nhỉ?

Cậu quay mặt vào trong tường để không phải đối mặt với Luhan.

Luhan cũng leo lên giường và nằm xuống.Anh cứ nhìn vào Sehun chằm chằm – để kiểm tra xem liệu cậu có thực sự ổn không.

Sehun thì cứ liên tục cầu nguyện Đừng hắt xì..đừng….đừng….mày làm gì cũng được mà đừng hắt xì Sehun.

“Uhm…Sehun-ah”

Sehun-ah?

Cuối cùng thì Luhan cũng gọi cậu như thế một lần nữa.Sehun thấy khóe miệng mình tự nhiên kéo lên thành một đường cong.

“Hmmm?”

“Anh xin lỗi.Hôm qua anh không nên hét lên với em như thế.” Anh nói,giọng buồn buồn.

Trong khoảng một phút,họ cứ nằm yên lặng như thế.Lưng Sehun vẫn quay lưng về phía Luhan.

“Không..Tôi xứng đáng bị thế mà..T-tôi cũng xin lỗi vì đã đến muộn.”

“Rất,rất rất muộn.” Luhan trêu trọc.

“Im đi.” Cậu trai nhỏ hơn phản đối.Luhan nhẹ nhàng vỗ vỗ vào vai cậu.

“Không được dùng từ đó với hyung đâu.” Dù không nhìn thấy Luhan nhưng Sehun chắc chắc anh đã cười khi nói ra câu nói đó.

“Vậy thì…dùng từ im lặng nhé??” Sehun nói đùa và cả hai cùng phá ra cười.

Nụ cười của Sehun càng rộng hơn khi cậu nghe thấy âm thanh đó – tiếng cười của Luhan.Không biết bằng cách nào nhưng tiếng cười dịu dàng đó ngày một lớn dần lên trong Sehun,và cậu thực sự thích âm thanh đó.

Vài phút sau khi cười xong,cả hai người họ lại nằm im trên giường,nhưng lần này thì không khí đã thoải mái và ấm áp hơn nhiều.

Sehun rất muốn hỏi Luhan xem lúc ở sân sau chuyện anh muốn nói là chuyện gì nhưng cậu nghĩ tốt hơn hết là không nên nhắc đến chuyện đó lúc này,nó sẽ phá hỏng hết mọi chuyện mất.Luhan đã nói chuyện lại với cậu,và cậu vô cùng sung sướng vì điều đó.Luhan mới chỉ bơ cậu có một ngày mà cậu cứ nghĩ là đã mấy tuần rồi cơ đấy.

“Ngủ ngon Sehun-ah” Luhan bất ngờ lên tiếng.

Lần đầu tiên,từ khi họ ở chung phòng,Sehun lên tiếng trả lời,cậu lẩm bẩm “Ngủ ngon,h-hyung.”

Thành thật mà nói,dùng từ hyung để gọi Luhan có chút xa lạ đối với Sehun.Khi nói ra từ đó trông cậu như thằng ngốc ấy.

Cậu hơi quay người liếc nhìn Luhan xem anh có nghe thấy câu nói lúc nãy không,nhưng Luhan đã lăn ra ngủ từ lúc nào rồi.Mắt anh nhắm chặt còn hơi thở đã đều đều.Lần thứ ba của buổi tối,Sehun thấy khóe mép mình lại cong lên.

Cậu nhìn Luhan ngủ rồi mỉm cười.

Achooo !

Ngay lập tức Sehun lấy tay bịt miệng mình lại,hi vọng cậu không làm Luhan thức giấc.Nhưng Luhan thậm chí còn chẳng nhúc nhích lấy một inch.Sehun thở phào nhẹ nhõm.Giờ thì cậu quay hẳn người lại về phía Luhan để nằm đối mặt với anh.

Trước khi chìm vào giấc ngủ hai từ “Luhan hyung” lại một lần nữa thoát khỏi miệng cậu.

+note : từ giờ mình sẽ thay đổi cách xưng hô nhé.

********

“Sehun,Sehun-ah,dậyyyy nào” Luhan kéo dài giọng trong khi tay thì lay lay vào người Sehun.

Sao thằng nhóc ngủ say thế nhỉ? Luhan nghĩ.Bình thường thì cái đồng hồ báo thức sẽ đánh thức cậu nhóc dậy một cách dễ dàng,nhưng hôm nay thì khác.

Cậu nhóc lẩm bẩm “Năm phút nữa thôi.“

Luhan lắc mạnh đầu.Sao anh lại đổ thằng nhóc này không biết?

Oh yeah…đó là lí do tại sao. Sehun vừa khẽ liếm môi mình. (Dạ dày Luhan bỗng nhiên nhộn nhạo cả lên,ôi mẹ ơi!!!)

Aish..Nhưng mà em ấy sẽ muộn học nếu không dậy bây giờ mất.

Luhan búng nhẹ vào trán Sehun và cậu ngồi thẳng dậy ngay lập tức.

“YAHHHH” Có một vết đỏ ở trên trán Sehun- nơi mà Luhan vừa búng vào.

Luhan cười khúc khích “Em sắp muộn học rồi nên anh chẳng còn cách nào khác cả.”

Sehun lừ mắt nhìn anh “Hyung,có hàng tỉ cách để gọi em dậy mà,những cách mà không dùng vũ lực ấy.” Cậu rên rỉ.

“H–hy-hyung?” Luhan mở to mắt ngạc nhiên “Em vừa gọi anh là hyung đấy à?” Anh lắp bắp,Luhan vẫn chưa thể tin được những gì mà mình vừa nghe được.

“Vâng thưa hyung,chẳng phải anh muốn em gọi anh như thế còn gì?Hay là anh thích được gọi bằng Bambi hơn?” Sehun nhướn mày tinh nghịch.

Đầu óc Luhan bỗng nhiên mụ mị Hy..hyung,em ấy vừa gọi mình là hyung..

Anh cứ đơ người ra như vậy và mắt cứ nhìn vào khoảng không trước mắt cho đến khi Sehun vẫy vẫy tay trước mặt anh. “Xin chào! Anh có ở đó không Luhan hyung?”
Đấy…Lại nữa rồi…Hyung..Em ấy lại gọi mình là hyung!!!!

Sehun đảo mắt một vòng rồi nhảy xuống giường để chuẩn bị đồ đi học.

Lúc xuống nhà ăn sáng,bàn ăn chỉ có hai người họ.Trong khi Sehun đang thưởng thức miếng thịt ba chỉ thơm ngon cùng bánh quy phô mai của cậu thì Luhan cứ ngồi đó – đối diện cậu (chỗ ngồi thường ngày của anh) – nhìn cậu và cười.

Luhan không có tiết học vào sáng nay,anh không cần phải dậy sớm như thế,nhưng anh muốn vậy.Anh cảm thấy thật tệ vì đã ngó lơ Sehun cả một ngày.Sau khi suy nghĩ kĩ lưỡng vào ngày hôm qua,Luhan nghĩ rằng đó cũng không hẳn là lỗi của Sehun khi mà anh thích cậu ấy trong vô vọng như thế.Và Sehun cũng không biết là anh định tỏ tình với cậu lúc ở sân sau nên anh không thẻ trách cậu vì việc không xuất hiện được.

Nó có đau không? Tất nhiên là có…đau rất nhiều.Nhưng không được nhìn thấy cậu thì anh còn đau hơn thế.

Luhan đã thực sự tức giận khi Sehun không xuất hiện và hôm đó.Anh đã muốn bỏ về,nhưng một phần nào đó trong anh lại níu chân anh ở lại để xem liệu cậu có xuất hiện hay không.Và cuối cùng thì anh đã ở đó và chờ cậu trong mệt mỏi.

Chờ đợi…

Và chờ đợi….

Từng phút trôi qua thì nỗi sợ hãi trong anh lại càng lớn.Từng giây trôi qua lại khiến anh lo sợ rằng cậu thật sự không quan tâm đến anh.Từng  giờ trôi qua càng khiến anh tổn thương trong đau đớn.

Anh lấy bịch pháo bông trong ba lô của mình ra và ngắm nhìn nó.Rồi anh nghe thấy một tiếng nói quen thuộc gọi anh từ đằng xa,mọi cảm xúc buồn vui lẫn lộn trong anh lại càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Cậu nhóc đó đã muốn giải thích với anh nhưng Luhan không muốn nghe,cũng chẳng buồn mở miệng ra để lên tiếng.Anh quá mệt mỏi rồi và anh cảm thấy mình thật yếu đuối,bất lực.

Tối hôm đó,anh đã qua phòng của Chanyeol và Baekhyun để ngủ.Anh không hề nói đến chuyện của anh với Sehun nhưng dường như hai người họ đều tự hiểu.Họ nói với anh rằng quá dễ dàng để nhìn ra chuyện anh có tình cảm với Sehun.Và anh cũng hỏi họ rằng tại sao Sehun không hiểu được tình cảm của anh khi mà nó đã quá rõ ràng như thế.Cả Baekhyun và Chanyeol đều không trả lời được câu hỏi này.

Một cảm giác nhói đau ở lồng ngực bất chợt thoáng qua khi Luhan đang làm việc.Đó là lúc anh đang nhận order của một vị khách hàng,người đó liên tục nói chuyện điện thoại với một người ở bên kia đầu dây.Qua cách mà họ nói chuyện,Luhan dễ dàng khẳng định được đó là người yêu của vị khách hàng này.Có vẻ như người đó muốn uống cafe latte và vị khách hàng vui vẻ gọi món đồ uống đó để mang về.Khung cảnh này khiến Luhan nhớ lại những ngày Sehun nhắn tin cho anh để sai anh đi mua trà sữa cho thằng bé.Và đó cũng là lúc anh nhận ra,cảm giác nhói đau nơi lồng ngực này là gì.Anh nhớ Sehun.

Và khi Luhan nhìn thấy cái bóng áo hoodie ướt nhẹp dưới mưa thì anh quyết định sẽ gạt tình cảm của mình sang một bên và quay lại với vị trí của anh – một người anh của Sehun.Đúng vậy,anh luôn muốn được ở bên Sehun,cho dù đơn giản chỉ là hyung của cậu giống như 10 người còn lại.

Miễn là anh được ở bên cạnh em Sehun-ah.

“Luhan hyung.” Giọng nói của Sehun vang lên làm cắt ngang dòng suy nghĩ của anh và đưa anh về với hiện tại.

“Oh,Sehun-ah,sao thế?”

“Em đi đây,gặp lại anh ở trường sau,bye hyung.” Sehun vẫy vẫy tay rồi đi ra khỏi bếp.

“Tạm biệt em Sehun-ah” Luhan vẫy tay lại một cách hạnh phúc.

Một lúc sau mọi người thức dậy và đi xuống bếp.Ai cũng ngạc nhiên vì hôm nay Luhan dậy sớm hơn mọi ngày và anh còn làm đồ ăn sáng cho họ.

“À Baekhyun này,hôm nay em làm sáng phải không?Em mang cái ô này đến chỗ làm nhé,hôm qua anh thấy nó trước cửa quán,chắc hôm nay người để quên sẽ đến tìm đấy.” Luhan cầm chiếc ô có in hình những nốt nhạc lên và nói.

“Hyung,đó là ô của Sehun mà.” Baekhyun trả lời.

“Sao cơ?” Luhan ngạc nhiên.Anh sẽ phải hỏi cậu về chuyện này.

****

Vài tuần sau,mọi chuyện lại trở lại như bình thường.Luhan sẽ đến tìm Sehun trong giờ ăn và họ sẽ ngồi ăn cùng nhau.Sehun vẫn im lặng như bình thường (chỉ đơn là vì cậu không phải tuýp người hay nói thôi),nhưng thái độ của cậu vẫn khiến Luhan cảm thấy thoải mái.Các hyung trong nhà cũng để ý.Họ đã nói rất nhiều về việc dạo gần đây trông Sehun không còn lạnh lùng và giữ khoảng cách với mọi người như trước nữa.Thậm chí họ còn cảm ơn Luhan vì đã “thiên thần hóa” được Sehun,tất nhiên là họ sẽ nhận được một cái nhìn tóe lửa từ cậu nhóc maknae.Nhưng khi Luhan khúc khích cười theo họ thì dường như ánh nhìn của Sehun có chút dịu lại,một tí thôi nhé.

Thứ bảy.

Sehun đang cầm trong tay một bức ảnh và nhìn nó trìu mến. Hôm nay con đã 19 tuổi rồi đó mẹ. Cậu đặt lại bức hình vào trong ngăn kéo rồi bước xuống nhà – nơi mà các hyung cậu đang ở đó và chờ cậu.

Sehun biết rằng các hyung cậu đang chuẩn bị một bữa tiệc sinh nhật bất ngờ cho cậu.Họ thật là dễ đoán mà.Mấy ông anh ngốc đó còn giả bộ như hôm nay chẳng phải là ngày gì đặc biệt….

Nhưng sự thật thì họ diễn kịch rất tệ…

Sehun có thể nghe được những tiếng xì xầm của họ lúc họ nói về đám bóng bay hay nhưng chùm pháo giấy.Khi Sehun bước vào thì họ lại giả vờ như đang nói về chuyện khác.Tế nhị quá nhỉ? Thậm chi Sehun còn có thể nhìn thấy mấy gói quà được giấu sau bàn ăn nữa kìa.

Tối hôm đó khi đi học về,cậu bước vào bếp.Các ông anh yêu quý của cậu đồng loạt nhảy ra,bắn pháo giấy và la lên “HAPPY BIRTHDAY SEHUNNIE”

Vì các hyung của cậu đã cố hết sức để chuẩn bị bữa tiệc và cả trò đóng kịch nữa nên Sehun cũng không thể làm họ thất vọng được.Cậu giả bộ như mình bị bất ngờ vậy.

“Wow,hyung.”

Rồi họ phá ra cười vì đã thành công trong việc làm Sehun “bất ngờ”.

“Happy birthday Sehun-ah” Luhan bước ra phía trước với một cái bánh…được phủ đầy dâu bên trên…Tất nhiên là thế rồi.

Trừ cái bánh dâu ra thì Sehun nghĩ đây là bữa tiệc sinh nhật tuyệt nhất của cậu từ trước đến nay.Trong khi Sehun cảm ơn các hyung vì đã tổ chức tiệc sinh nhật cho cậu,nó làm cậu cảm thấy thật ấm áp khi được trải qua sinh nhật cùng các hyung thì Luhan vỗ vỗ nhẹ vào vai cậu và mỉm cười.

“Sehun-ah,em không ăn bánh à?“

“Lát em ăn sau.” Sehun trả lời Không bao giờ nhé.

—- End chap 11 —-

♥ (¯`·.º-:¦:-† I Couldn’t Care Less †-:¦:-º.·´¯) [Trans/HunHan/Longfic/Fluff/Romance] Chap 4

Chap 4: Bạo dạn

+Note của tác giả : Không giống như các chap trước,trong chap này,trung tâm sẽ là Sehun và phần in nghiêng ở phần 2 của chap sẽ không là suy nghĩ của riêng Luhan nữa mà là của Sehun.

Dạo quanh trường đại học Suk-Myeong hôm nay,có thể nghe thấy ở khắp nơi trong trường,các nữ sinh đang bàn tán xôn xao về một cậu du học sinh xinh xắn vơi mái tóc nâu mật ong với những câu nói đại khái như : anh ấy thật sự rất hoàn hảo,cực hoàn hảo,2 từ Flower Boy chính xác là nên sử dụng để miêu tả những người như anh ấy.bla bla bla….Bọn họ kéo nhau đến khu giảng đường của khoa Xã Hội Học với hi vọng là được tận mắt chiêm ngưỡng dung nhan của Luhan,dù chỉ là thoáng qua cũng được.Và khi học thực sự đạt được điều mình muốn,nhìn thấy Luhan bằng xương bằng thịt trước mặt thì tất cả như phát rồ vậy,fangirl,vâng,nó được gọi là fangirling.Họ hú hét tên của anh ấy,nhảy tưng tưng cả lên,tệ thật,họ phát cuồng hết cả rồi.

Vào tiết thứ 3 của buổi học,họ chạy đến chỗ Luhan và tặng anh ấy những món quà dễ thương,Luhan đều nhận lấy một cách vui vẻ.Lúc đầu thì Luhan cười và nói cảm ơn đến họ lúc nhận quà,nhưng những tiếng hét chói tai mỗi lần Luhan nói đã khiến anh nghĩ rằng có lẽ họ còn chẳng thèm nghe xem mình nói gì,vì thế,anh đã nhận quá và mỉm cười một cách im lặng.Nếu anh ấy nói thêm lời nào nữa,có lẽ họ sẽ lại hú ầm lên mất thôi.

Mang trên tay cả đống quà tặng,Luhan bước vào Can-teen và tìm một chỗ để ngồi.Luhan chọn một chỗ trống gần cửa sổ và ngồi xuống,bỗng nhiên anh nhìn thấy một mái tóc nâu nâu quen thuộc đang ngồi cách anh 2 dãy bàn,Sehun.

Bây giờ thì Luhan thật sự nghĩ rằng Sehun rất,rất đẹp trai.Mái tóc nâu bồng bềnh,đôi môi hồng chúm chím,chiếc mũi cao và cả làn da trắng không tì vết mà bọn con gái phải ghen tỵ.Luhan nhăn mặt,anh thừa biết rằng bên dưới cái vỏ bọc tráng lệ đó là một thằng nhóc vô tâm nhất mà anh từng biết.Cậu ta đang hí hoáy viết cái gì đó vào quyển sổ trên bàn và hoàn toàn tập trung vào công việc của mình. Cứ làm như mình bận rộn lắm ấy…Và,Luhan tiến đến chiếc bàn chỗ Sehun đang ngồi,đặt cái khay xuống bàn một cách chẳng được nhẹ nhàng mấy để chắc chắn rằng Sehun có thể nghe thấy tiếng động đó.

*******************************************

“Khỉ thật,làm thế quái nào mình lại có thể quên mất việc phải viết bản báo cáo về nhạc Jazz đương đại ngu ngốc này chứ?” Sehun tự lẩm bẩm chửi rủa bản thân mình,tay cậu không ngừng ngoáy tít trên quyển vở những dòng chữ nguệch ngoạc.Lớp học sẽ bắt đầu trong vòng 15 phút nữa,và cậu thật sự cần phải hoàn thành  cái đống lộn xộn này.

Bụp…Một cái khay được đặt xuống trước mặt Sehun.Cậu khó chịu ngẩng mặt lên để xem ai vừa gây ra cái tiếng động đó,tiếng động đã cản trở công việc của cậu. Cậu nhìn lên và đập vào mắt cậu là một đôi mắt nâu to tròn đang nhìn cậu chằm chằm,vâng,còn ai vào đây nữa,là Luhan.

“Anh muốn gì?” Sehun hỏi với giọng khinh khỉnh

“Yahhh,cậu không nhớ là chúng ta phải nói chuyện à?” Luhan trả lời và ngồi xuống cái ghế đối diện với Sehun và bắt đầu ăn phần ăn của mình.

“Anh không thể để tôi yên được à? Tôi phải dùng chung phòng với anh và giờ thì anh đang xâm phạm vào không gian riêng tư của tôi đấy.Sao anh không–”

“Tôi nghĩ là cậu cần vài công ty nhỉ” Luhan đáp lời (Nguyên văn là : I thought you might nees some company,mình cũng chưa hiểu sao Luhan lại nói thế @@ )

“Không,tôi không cần” Sehun khó chịu nói lại

Sehun vô cùng thất vọng với cái sự thật là cậu phải hoàn thành bản báo cáo trong vài phút nữa,và cậu thì đang bị phân tâm bởi cái con người bị ám ảnh bởi đồ ngọt này.Lạy chúa,trên khay đồ ăn của Luhan toàn là đồ ngọt.

“Được rồi…được rồi…tôi chỉ…ngồi đây vì tôi….cần một cái bàn để ngồi…vậy đấy” Người con trai lớn tuổi hơn vừa nói và vừa nhắt một cái bánh táo vào miệng.Sehun liếc mắt một vòng quanh can-teen,còn đầy bàn trống kìa,hầu hết mọi người sẽ ra ngoài ngồi ăn vào những ngày nắng đẹp như thế này.Cậu lại nhíu mày nhìn Luhan.

“Sao nào?” Luhan đáp,anh cũng đã nhận thức được rõ ràng sai lầm trong lời nói của mình.Trời ạ,anh tai mải nhai nhóp nhép như một con nai con mà chẳng thèm tìm một câu trả lời hợp lí hơn để nói với mình.Sehun thở dài,cái bản báo cáo chết tiệt này nên được hoàn thành trước giờ vào lớp.

“Cậu đang làm gì thế?” Luhan hỏi

“Im đi và đừng có nhai nhóp nhép như thế nữa,nó làm tôi mất tập trung” Sehun nghiến răng nói.Luhan vừa ăn bánh chocolate xong và giờ thì miệng anh dính đầy vụn bánh và kem,anh lấy chiếc lưỡi nhỏ của mình liếm nhẹ lên môi để xử lí nốt chúng Ôi trời ơi,có cần phải ăn như trẻ con thế không?

“Đừng có nói từ IM ĐI với người lớn tuổi hơn,cậu phải biết là mình may mắn như thế nào khi tôi không kể cho mọi người trong nhà về việc cậu bắt tôi ngủ dưới sàn đấy.”Luhan nhanh chóng đáp lại sau khi xử lí xong đống vụn bánh kia.

“Anh không kể với họ á?” Sehun nói và cậu có chút ngạc nhiên vì Luhan đã không tố cáo hành vi của cậu với các hyung.

“Không,tại sao?Vì đó là chuyện giữa 2 chúng ta” Luhan nhìn thẳng vào mắt Sehun,mắt anh mở to lên một chút,cố gắng ném cho thằng maknae cái nhìn đe dọa. Anh ta đang cố để đe dọa mình đấy à? Sehun thầm chế diễu

“Vâng,vâng” Sehun đã quyết định,cách tốt nhất là nên bơ đẹp cái bản mặt nai tơ này đi và tập trung làm báo cáo.

Trong vòng 2 phút,Luhan ngồi im lặng nhìn Sehun làm bài.Sehun phải giả vờ rằng mình không cảm nhận được ánh nhìn như hai tia Laze được bắn ra từ người con trai lớn tuổi hơn.Và khi bài làm của cậu sắp hoàn thành,chỉ còn một chút nữa thôi thì….

Khỉ thật,hết mực rồi…Sehun ném cây bút đi trong sự chán nản/Mình sẽ bị điểm kém,chắc chắn là cực kém.

“Đây,dùng bút của tôi này” Luhan đưa cho Sehun một cái bút màu xanh có nhúm lông ngoe nguẩy trên đàu.

“Cái quái gì…” Anh ta đang đùa mình chắc

“Hey,ít nhất thì nó cũng là bút mực xanh giống màu mực của cậu” Luhan đơn giản đáp lại,anh bơ luôn cái mặt đang cau có của Sehun

“Anh không còn cái bút nào đỡ tởm hơn à?”

“Không” Luhan nhếch mép cười,thật ra là anh vẫn còn những cây bút “đỡ tởm hơn” trong cặp,nhưng anh quyết định đưa cho Sehun cái bút nữ tính nhất mà anh có,đó là một món quà mà anh được tặng.Và hê hê,Sehun sẽ không bao giờ biết được điều này đâu.

Không còn sự lựa chọn nào khác,Sehun cầm lấy cái bút có cục bông nảy lên nảy xuống pom pom đó và hoàn thành nốt bản báo cáo.Cậu thầm cậu nguyện là không ai nhìn thấy cậu trong lúc cậu đang dùng cái bút ngớ ngẩn này. Awww,xấu hổ,quá xấu hổ

Khi Sehun không để ý,Luhan nắm lấy cặp sách của Sehun và bắt đầu dán đầy lên đó những cái stick hình trái tim dễ thương,những cái hình dán cứ phải gọi là cute đến phát gớm,à,nó cũng là quà mà các cô gái tặng anh sáng nay.Khi đã xong việc,Luhan đứng dậy khỏi bàn ăn

“Tôi về trước đây,gặp cậu sau” Tất nhiên là Sehun lại cho cậu ăn bánh mỳ bơ tiếp

Quá mải mê viết bài,Sehun không để ý là Luhan đã dùng điện thoại để chụp ảnh cậu cùng với cây bút trước khi  anh ấy rời đi.

Xong rồi… Sehun hoàn thành bản báo cáo chit một chút trước khi vào tiết.Cậu kéo cái cặp để bên dưới ra,thu dọn nhanh chóng sách vở ở trên bàn rồi nhắt tất cả vào cặp,thậm chí cái cặp còn chưa được kéo khóa tử tế.Sehun ném chiếc bút lông đó vào thùng rác rồi lao thằng về phía lớp học.Cậu có thể chết vì ngượng nếu cầm nó thêm một giây nào nữa

Vào đến lớp,Sehun tiến thẳng đến chỗ của mình đặt chiếc cặp xuống.Mọi người thật sự là không thể không chú ý đến cậu vì tất cả đồ trong cặp cạu bị đổ ra.Nhìn xuống sàn để nhặt lại đồ đạc,Sehun bỗng trợn to mắt hết sức có thể ….Cái vẹo gì…Cái đống đồ kinh khủng này.. Đến lúc cúi xuống để nhìn,Sehun còn phát hiện ra cả một cái hộp bút chứ đầy cái bút có lông ngúng nguẩy mà lúc nãy cậu dùng.Sehun lập tức hóa đá ngay tại chỗ

Tất cả bọn con trai trong lớp đang cố gắng để nhịn cười,nhưng không được nữa rồi

“Chàng trai lạnh lùng Sehun ơi,cậu có cái cặp dễ thương quá đấy” Họ phá lên và cười

Sehun lườm họ.Nhặt cái cặp lên và để lại nguyên cái đống chết tiệt kia dưới sàn nhà.Cậu ngồi xuống và tự lẩm bẩm với mình ….Tuyệt,Tối nay mình sẽ đi săn nai.

*********************************

Luhan ngồi xuống cái ghế bành trong phòng khách,mở điện thoại ra và xem tấm ảnh hôm nay anh chụp Sehun.Luhan tủm tỉm cười : “Sehun ah,Cậu có cái bút dễ thương nhỉ?”

Sehun : 1————Luhan : 1

——————————–End chap 4————————